18.1.17

Thăm bạn ở vùng quê cũ

Cạn nốt ly này cho qua đêm nay
Người ở lại tôi xuôi ngày đã rạng
Khóc cũng thế, khóc làm chi hỡi bạn
Biết cạn ly vui, nên biết cạn ly buồn.

Ngõ phố mưa dày bạn tôi cô đơn
Xác pháo đỏ rưng rưng nỗi niềm quê xa cách
Ngày tết buồn hơn ngày thường nhật
Chút khói trầm thơm lên mi mắt cay.

Người ở lại đừng buồn, tôi đi đây
Hái cành lộc tặng bạn mùa xuân sớm
Đi đâu nhỉ? Chẳng một ai đợi đón
Ngoài mùa Đông bủa gió bốn phương trời.

Phượng các, Hồng loan, đường Thiên mã định rồi
Cơ thủ mệnh, thân cư di tại số
Người ở lại mai thôi hoa vườn nở
Gió đưa hương ấm áp một xuân hồng

Cạn nốt ly này cho hết cả mùa Đông
Người ở lại đón ngày nắng mới
Cung đàn cũ, mấy vần thơ vụng dại
Chút dư âm không đủ nhớ thương thầm.

Ngõ phố nghèo mưa bụi lâm thâm
Sau tan tác bạn bè về tụ họp
Thương chẳng còn chi mà mất mát
Mang về tóc trắng với thơ đau.

Sao chẳng mừng cứ im lặng nhìn nhau
Người về quê tôi, chợ tết họp bên cầu
Tránh thúng nếp thơm mẹ về lối khác
Lợn gà đầy trong tranh dân gian.

Lối ngõ xưa lớp lớp vẫn hoa xoan
Chèo làng Đặng hội phường không còn nữa
Em gái bên thủ đô vào đoàn ca múa
Diễn trong những tòa nhà cao sang.

Mỗi năm nửa bận em về làng
Lũ trẻ đến xem đông hơn ngày xưa hội
Không phải em hát đâu, xem mốt quần áo mới
Cạn nốt ly này buồn hay vui đây anh?

Cạn nốt ly này mong trăm sự đổi thay
Người ở lại vui cùng trăm thay đổi
Sao chẳng mừng cứ lặng nhìn không nói
Mấy tết qua làng vắng một đêm chèo.

ĐQT

17.1.17

Chiều hải âu

Thôi hết rồi em những chữ nghĩa thánh thần
Anh gục ngã giữa cuộc đời bi thảm
Anh đã bắn luồng tin như luồng đạn
Vào khoảng trống vô hình
Để bây giờ
Phận trắng
Trước bình minh.
Đừng trách chi em dẫu số phận vô tình
Chiều mưa bụi giăng mờ trước hàng rào chắn
Người đến chia ta cái nhìn lẳng lặng
Ai mắt mơ hồ trong thoáng hư vô.
*
Lại gặp bờ kia một khoảng sương mờ
Lãng đãng non tơ như mơ như hiện
Mưa, khói sương hoặc phép màu linh nghiệm
Cánh hải âu nào gió bão trập trùng bay.
*
Câu hát buồn vui hương hoa sữa cỏ may
Dăng song lụa cầm tù anh lại
Anh bóp mãi hàng chấn song điếng bàn tay tê dại
Mong hồn siêu thoát khói chiều dâng.
*
Rào rạt thịt xương muốn tách khỏi mình
Vai trĩu gánh – gánh nặng mùa Tận thế
Em thênh thang hương thịt da lồ lộ
Anh nguyện cầu xin được cắn hư không.
*
Thời gian nhẹ tênh
Ván thuyền vỡ phía biển nào xa lắc
Chiều hải âu cô đơn hóa nỗi đau câm lặng
Đi qua lòng như một cây kim.
*
Anh chẳng còn cái thuở vàng son
Ai nỡ dối gian khi mình đối mặt
Buồn như khóc trào lên khóe mắt
Quà tặng nhau sao lại thế nỡ nào.
*
Cái ván gỗ cập kênh làm chiều sẽ đổ nhào
Câu em hát cho anh thăng bằng lại
Một phía biển chiều vẫn chồm như hóa dại
Em cầm tù tự do cuối đời anh.
*
Mà thôi em chiều xanh, trời xanh
Xanh em nữa hoa sữa chưa mùa nở
Đọc Nguyễn Du làm chi cho nức nở
Thân phận Kiều xa xót mấy trăm năm.
*
Cho anh xin một áng mây lành
Một chút chiều nay anh dạn dầy mặt phố
Cả đến nỗi cô đơn cũng không còn có nữa
Thì với bài thơ này em có trách anh không

ĐQT

Nắng gội màu chàm
Chiều Phan Rang
Xiêm
Tháp cổ
Lạc cõi Hời
Thời gian luân vũ
Anh quên lối ra vào
Chỉ hằn sâu trí nhớ
Trong ấy
Trên bờ thành
Tháp đổ
Có một tràng hoa xanh.

ĐQT

Dư âm

Một buổi trưa nào chợp mắt
Thoáng nghe bên cửa sổ vườn nhà
Trong vắt
Tiếng chim xưa.

ĐQT

Gửi nhớ về một vùng đất biển

Thôi chúng mình chia tay
Biển dội sóng ùa vào mắt nhớ
Tuổi hai mươi mất ngủ
Nôn nao quầng sáng cuối trời.
*
Một khoảng đời tôi có biển ơi
Da xạm nắng, chân chạm bờ cát phẳng
Nằm mí nước biển dềnh muối mặn
Mười sáu trăng treo cưỡi mảng giã giùng.
*
Tôi muốn nhoai lên đầu sóng
Muốn cùng em bủa lưới
Đóng chiếc mảng bằng cây vầu, cây gội.
Phạt mái chèo, nâng thân cột
Dựng cánh buồm đỏ thắm
Mưa nắng ngực trần hát với biển xanh.
*
Đảo xa cá lớn vẫy vùng
Dây lèo chắc ghìm trời bão gió
Tôi muốn cùng em thách mùa nắng nỏ
Ngắm bình minh, cười tiếng cười sóng vỡ
Đan lưới giã lưới te, róc vỏ sú mảng hà
Để mỗi chiều về em hát lại tôi nghe
Lời thủ thỉ thời thơ ngây biển dại.
*
Tôi muốn cùng em
Vể đảo hoang xa
Bạt rừng đốt cỏ
Dựng cột cất nhà
Trồng cây dưa đỏ
Gieo hạt
Gặt mùa
Phơi muối
Chằm tơ.
*
Một khoảng đời không nói được bằng thơ
Tôi xin nói bằng lời của sóng
Một vùng trời hoang sâu như rừng rậm
Vị mặn nào khát suốt thời trai.

ĐQT

Tiếng cồng vùng đá lửa

Núi Chư Pông chẻ gió
Đá nguyên sinh xanh thời tiền sử
Chọc trời những nhà rông
Sông Ba – mạch lửa…
*
Tây Nguyên!
Ngọn gió Phơn đầu tiên
Cơn mưa rừng đầu tiên
Đậm đà lời già bản
Những huyền thoại phủ đầy trầm tích
Tiếng chiêng – cồng
Sơ khai.
*
Tiếng cồng!
Cồng!
Cồng!
Vồng ngực người Tây Nguyên.
Tiếng cồng
Cồng!
Vồng ngọn núi.
Tiếng cồng trong bước đàn voi lầm lũi,
Bùng cơn bão chuyển chiều thung núi
Một bài ca không lời.
*
Mưa bạc đầu nghìn ngọn,
Lũ cuộn sạt rừng già,
Gió gầm như hổ dại,
Đêm bầm đen như lòng đất ộc lên.
Con suối chưa đặt tên,
Cánh rừng chưa một dấu chân người
Và loài cây chưa biết mưa biết nắng
Như sơ khai,
Sau tiếng chiêng cồng.
Tiếng cồng vút cao thân lao
Tiếng cồng vang xa gài căng cánh ná
Đỏ mặt trời mùa hạ
Túc chiêng cồng lễ hội đâm trâu.
*
Già làng Tây Nguyên bên ché rượu
Hơi men nhuốm đỏ chòm râu
Dàn lửa cháy rung tiếng cồng phần phật
Bộ đội về
Hội lửa mười buôn
Vũ điệu Khiên
Cánh võng, vạt rừng, cao nguyên
Gió.
Mưa.
Lũ.
Thác.
Ghềnh.
*
Cơm nấu bên đường kiềng đá chông chênh
Nghe tiếng suối đan tiếng tơ rưng nghẹn ứa
Em gái Ba Na môi tắt nụ cười
Váy áo bạc sờn, nhúm tro gianh đắng họng.
*
Các anh về giữa chiều gió lạ
Ba lô xạm khói đạn bom
Hành quân nghìn ngày đêm
Đốm sáng lân tinh lập lòe rừng cổ đại
Từ biển đông
Cồn cào gió
Để hôm nay
Lộng lẫy
Sao cờ.
*
Tháng ba
Cồng!
Cồng rung rừng già
Đất ép lại cho ta làm công sự
Và núi dựng cái vóc dáng ngàn xưa ấy
Mùa xuân!
Những đứa con trở về với rừng
Thành Đam San thuở trước
Khỏe như cây lim già và hiền như đất
Uống chung ché rượu cần nặng dòng máu an hem
*
Những đứa con từ cửa biển đi lên
Những đứa con từ địa cầu đi xuống
Như mùa mưa lũ cuộn
Dội vào nhau
Vồng lên tiếng sấm
Tiếng cồng.

ĐQT

Tự sự

Giống một trò chơi tôi ngồi vào bàn viết
Giống một tôn giáo linh thiêng tôi nguyện trước bàn thờ
Giống một tình yêu tôi dại khờ mê đắm
Tự nguyện lưu đày không ta oán kêu ca

Nắng hạ xế gió Thu về trước ngõ
Thời tiết đổi thay chậm hơn mốt áo quần
Tôi vẫn thế như một tờ giấy cũ
Chợt giật mình lại sắp một mùa xuân.

Lớp lớp đàn anh lần lượt về Văn Điển*
Tiên tổ, ông cha Văn Miếu** bụi đóng mờ
Những chạm khắc vào ba chiều vũ trụ
Kẻ hóa rồ nên cứ tưởng ngon ơ.

Tôi cứ sợ như chạm vào lửa bỏng
Bức cổ, tự xưa đâu cần nét chữ hờ
Xin kính cẩn mỗi lần cầm cây bút
Cầu được sự chân thành rồi hãy nói đến thơ.

ĐQT

_____
* Văn Điển: đia danh và là tên nghĩa trang của thành phố Hà Nội (nghĩa trang Văn Điển)
** Văn Miếu: tên gọi tắt của Văn Miếu Quốc Tử Giám (Hà Nội)