Hiển thị các bài đăng có nhãn Vạn kiếp tình (NXB Hội Nhà văn 2010). Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vạn kiếp tình (NXB Hội Nhà văn 2010). Hiển thị tất cả bài đăng

18.1.17

Thăm bạn ở vùng quê cũ

Cạn nốt ly này cho qua đêm nay
Người ở lại tôi xuôi ngày đã rạng
Khóc cũng thế, khóc làm chi hỡi bạn
Biết cạn ly vui, nên biết cạn ly buồn.

Ngõ phố mưa dày bạn tôi cô đơn
Xác pháo đỏ rưng rưng nỗi niềm quê xa cách
Ngày tết buồn hơn ngày thường nhật
Chút khói trầm thơm lên mi mắt cay.

Người ở lại đừng buồn, tôi đi đây
Hái cành lộc tặng bạn mùa xuân sớm
Đi đâu nhỉ? Chẳng một ai đợi đón
Ngoài mùa Đông bủa gió bốn phương trời.

Phượng các, Hồng loan, đường Thiên mã định rồi
Cơ thủ mệnh, thân cư di tại số
Người ở lại mai thôi hoa vườn nở
Gió đưa hương ấm áp một xuân hồng

Cạn nốt ly này cho hết cả mùa Đông
Người ở lại đón ngày nắng mới
Cung đàn cũ, mấy vần thơ vụng dại
Chút dư âm không đủ nhớ thương thầm.

Ngõ phố nghèo mưa bụi lâm thâm
Sau tan tác bạn bè về tụ họp
Thương chẳng còn chi mà mất mát
Mang về tóc trắng với thơ đau.

Sao chẳng mừng cứ im lặng nhìn nhau
Người về quê tôi, chợ tết họp bên cầu
Tránh thúng nếp thơm mẹ về lối khác
Lợn gà đầy trong tranh dân gian.

Lối ngõ xưa lớp lớp vẫn hoa xoan
Chèo làng Đặng hội phường không còn nữa
Em gái bên thủ đô vào đoàn ca múa
Diễn trong những tòa nhà cao sang.

Mỗi năm nửa bận em về làng
Lũ trẻ đến xem đông hơn ngày xưa hội
Không phải em hát đâu, xem mốt quần áo mới
Cạn nốt ly này buồn hay vui đây anh?

Cạn nốt ly này mong trăm sự đổi thay
Người ở lại vui cùng trăm thay đổi
Sao chẳng mừng cứ lặng nhìn không nói
Mấy tết qua làng vắng một đêm chèo.

ĐQT

17.1.17

Chiều hải âu

Thôi hết rồi em những chữ nghĩa thánh thần
Anh gục ngã giữa cuộc đời bi thảm
Anh đã bắn luồng tin như luồng đạn
Vào khoảng trống vô hình
Để bây giờ
Phận trắng
Trước bình minh.
Đừng trách chi em dẫu số phận vô tình
Chiều mưa bụi giăng mờ trước hàng rào chắn
Người đến chia ta cái nhìn lẳng lặng
Ai mắt mơ hồ trong thoáng hư vô.
*
Lại gặp bờ kia một khoảng sương mờ
Lãng đãng non tơ như mơ như hiện
Mưa, khói sương hoặc phép màu linh nghiệm
Cánh hải âu nào gió bão trập trùng bay.
*
Câu hát buồn vui hương hoa sữa cỏ may
Dăng song lụa cầm tù anh lại
Anh bóp mãi hàng chấn song điếng bàn tay tê dại
Mong hồn siêu thoát khói chiều dâng.
*
Rào rạt thịt xương muốn tách khỏi mình
Vai trĩu gánh – gánh nặng mùa Tận thế
Em thênh thang hương thịt da lồ lộ
Anh nguyện cầu xin được cắn hư không.
*
Thời gian nhẹ tênh
Ván thuyền vỡ phía biển nào xa lắc
Chiều hải âu cô đơn hóa nỗi đau câm lặng
Đi qua lòng như một cây kim.
*
Anh chẳng còn cái thuở vàng son
Ai nỡ dối gian khi mình đối mặt
Buồn như khóc trào lên khóe mắt
Quà tặng nhau sao lại thế nỡ nào.
*
Cái ván gỗ cập kênh làm chiều sẽ đổ nhào
Câu em hát cho anh thăng bằng lại
Một phía biển chiều vẫn chồm như hóa dại
Em cầm tù tự do cuối đời anh.
*
Mà thôi em chiều xanh, trời xanh
Xanh em nữa hoa sữa chưa mùa nở
Đọc Nguyễn Du làm chi cho nức nở
Thân phận Kiều xa xót mấy trăm năm.
*
Cho anh xin một áng mây lành
Một chút chiều nay anh dạn dầy mặt phố
Cả đến nỗi cô đơn cũng không còn có nữa
Thì với bài thơ này em có trách anh không

ĐQT

Nắng gội màu chàm
Chiều Phan Rang
Xiêm
Tháp cổ
Lạc cõi Hời
Thời gian luân vũ
Anh quên lối ra vào
Chỉ hằn sâu trí nhớ
Trong ấy
Trên bờ thành
Tháp đổ
Có một tràng hoa xanh.

ĐQT

Dư âm

Một buổi trưa nào chợp mắt
Thoáng nghe bên cửa sổ vườn nhà
Trong vắt
Tiếng chim xưa.

ĐQT

Gửi nhớ về một vùng đất biển

Thôi chúng mình chia tay
Biển dội sóng ùa vào mắt nhớ
Tuổi hai mươi mất ngủ
Nôn nao quầng sáng cuối trời.
*
Một khoảng đời tôi có biển ơi
Da xạm nắng, chân chạm bờ cát phẳng
Nằm mí nước biển dềnh muối mặn
Mười sáu trăng treo cưỡi mảng giã giùng.
*
Tôi muốn nhoai lên đầu sóng
Muốn cùng em bủa lưới
Đóng chiếc mảng bằng cây vầu, cây gội.
Phạt mái chèo, nâng thân cột
Dựng cánh buồm đỏ thắm
Mưa nắng ngực trần hát với biển xanh.
*
Đảo xa cá lớn vẫy vùng
Dây lèo chắc ghìm trời bão gió
Tôi muốn cùng em thách mùa nắng nỏ
Ngắm bình minh, cười tiếng cười sóng vỡ
Đan lưới giã lưới te, róc vỏ sú mảng hà
Để mỗi chiều về em hát lại tôi nghe
Lời thủ thỉ thời thơ ngây biển dại.
*
Tôi muốn cùng em
Vể đảo hoang xa
Bạt rừng đốt cỏ
Dựng cột cất nhà
Trồng cây dưa đỏ
Gieo hạt
Gặt mùa
Phơi muối
Chằm tơ.
*
Một khoảng đời không nói được bằng thơ
Tôi xin nói bằng lời của sóng
Một vùng trời hoang sâu như rừng rậm
Vị mặn nào khát suốt thời trai.

ĐQT

Tiếng cồng vùng đá lửa

Núi Chư Pông chẻ gió
Đá nguyên sinh xanh thời tiền sử
Chọc trời những nhà rông
Sông Ba – mạch lửa…
*
Tây Nguyên!
Ngọn gió Phơn đầu tiên
Cơn mưa rừng đầu tiên
Đậm đà lời già bản
Những huyền thoại phủ đầy trầm tích
Tiếng chiêng – cồng
Sơ khai.
*
Tiếng cồng!
Cồng!
Cồng!
Vồng ngực người Tây Nguyên.
Tiếng cồng
Cồng!
Vồng ngọn núi.
Tiếng cồng trong bước đàn voi lầm lũi,
Bùng cơn bão chuyển chiều thung núi
Một bài ca không lời.
*
Mưa bạc đầu nghìn ngọn,
Lũ cuộn sạt rừng già,
Gió gầm như hổ dại,
Đêm bầm đen như lòng đất ộc lên.
Con suối chưa đặt tên,
Cánh rừng chưa một dấu chân người
Và loài cây chưa biết mưa biết nắng
Như sơ khai,
Sau tiếng chiêng cồng.
Tiếng cồng vút cao thân lao
Tiếng cồng vang xa gài căng cánh ná
Đỏ mặt trời mùa hạ
Túc chiêng cồng lễ hội đâm trâu.
*
Già làng Tây Nguyên bên ché rượu
Hơi men nhuốm đỏ chòm râu
Dàn lửa cháy rung tiếng cồng phần phật
Bộ đội về
Hội lửa mười buôn
Vũ điệu Khiên
Cánh võng, vạt rừng, cao nguyên
Gió.
Mưa.
Lũ.
Thác.
Ghềnh.
*
Cơm nấu bên đường kiềng đá chông chênh
Nghe tiếng suối đan tiếng tơ rưng nghẹn ứa
Em gái Ba Na môi tắt nụ cười
Váy áo bạc sờn, nhúm tro gianh đắng họng.
*
Các anh về giữa chiều gió lạ
Ba lô xạm khói đạn bom
Hành quân nghìn ngày đêm
Đốm sáng lân tinh lập lòe rừng cổ đại
Từ biển đông
Cồn cào gió
Để hôm nay
Lộng lẫy
Sao cờ.
*
Tháng ba
Cồng!
Cồng rung rừng già
Đất ép lại cho ta làm công sự
Và núi dựng cái vóc dáng ngàn xưa ấy
Mùa xuân!
Những đứa con trở về với rừng
Thành Đam San thuở trước
Khỏe như cây lim già và hiền như đất
Uống chung ché rượu cần nặng dòng máu an hem
*
Những đứa con từ cửa biển đi lên
Những đứa con từ địa cầu đi xuống
Như mùa mưa lũ cuộn
Dội vào nhau
Vồng lên tiếng sấm
Tiếng cồng.

ĐQT

Tự sự

Giống một trò chơi tôi ngồi vào bàn viết
Giống một tôn giáo linh thiêng tôi nguyện trước bàn thờ
Giống một tình yêu tôi dại khờ mê đắm
Tự nguyện lưu đày không ta oán kêu ca

Nắng hạ xế gió Thu về trước ngõ
Thời tiết đổi thay chậm hơn mốt áo quần
Tôi vẫn thế như một tờ giấy cũ
Chợt giật mình lại sắp một mùa xuân.

Lớp lớp đàn anh lần lượt về Văn Điển*
Tiên tổ, ông cha Văn Miếu** bụi đóng mờ
Những chạm khắc vào ba chiều vũ trụ
Kẻ hóa rồ nên cứ tưởng ngon ơ.

Tôi cứ sợ như chạm vào lửa bỏng
Bức cổ, tự xưa đâu cần nét chữ hờ
Xin kính cẩn mỗi lần cầm cây bút
Cầu được sự chân thành rồi hãy nói đến thơ.

ĐQT

_____
* Văn Điển: đia danh và là tên nghĩa trang của thành phố Hà Nội (nghĩa trang Văn Điển)
** Văn Miếu: tên gọi tắt của Văn Miếu Quốc Tử Giám (Hà Nội)

Ngày mai con qua cầu Thăng Long

Bữa cha uống rượu với những người thợ cầu
mừng chiếc trụ cầu đầu tiên cắm xuống lòng sông sâu
Buổi ấy cha vừa biết mẹ
Ờ mà con chưa có đâu

Những năm Tám mươi con ơi! Đất nước như cây cầu
đang bắc giữa mùa lũ xiết
Mai sau qua cầu có lần con sẽ hát
Khi mặt trời tươi rói phía bờ Nam

Những điều cha kể về cây cầu có thể con quên
Ngay cả khi con hát về cây cầu ấy
Chỉ một điều thôi suốt đời con hãy nhớ
Đứng trước dòng sông biết khao khát cây cầu

ĐQT

Ngày con sang nước Nga

Cho con gái Thi Uyên

Đi làm về chẳng nghe tiếng con reo
Đêm trằn trọc bởi chiếu giường trống trải
Bố nhớ quá, gương mặt con khi ngủ
Bàn tay quờ tìm tai bố lúc con mơ.

Sang nước Nga con có bạn mới chưa
Bạn bè con ở nhà nhắc con nhiều lắm đấy
Chỉ vắng mình con thôi sao bố buồn đến vậy
Sân trường đông vui, chiều ngơ ngác bố tìm.

Bữa cơm cô đơn, thơ bố đọc một mình
Nhớ con quá, bố khóc thầm Uyên ạ
Cách trở núi sông, đất nước người xa quá
Bố ước mình có cánh để bay sang

Nhìn luống rau con trồng trước hàng hiên
Làm bố nhớ những ngày con vun xới
Năm tháng xa xôi, ngày dài vời vợi
Bố khao khát đến ngày lại được bế hôn con

ĐQT

Chiều Tam Điệp

Xe bò trở nước dừng chân dốc
Núi uốn vòng cung giữa đồng bằng
Không gian huyền thoại làm tôi nhớ
Như thực, như mơ Tam Điệp chăng.

Thương đỉnh Biện Sơn trơ sắc đá
Em gầy dáng núi cũng mờ xa
Quán cháo Đồng Giao ngày tao loạn
Cơ hàn tên đặt cũng xót xa.

Đâu bãi hội quân ngày xưa ấy
Thế nước suy vi buổi giặc vào
Phú Xuân vó ngựa dồn tin báo
Người dăng thành dựa núi đỡ binh đao.

Áo bào xạm bụi Vua xuống ngựa
Tâm tri âm kẻ sỹ Bắc Hà
Một thoáng sơ giao mà nhận biết
Bồi hồi cảm khái chuyện ngày xa.

Thương từng ngọn cỏ, từng khe suối
Đất cằn khô sỏi đá, núi đồi
Ước làm bóng mát che đồng bãi
Ước làm cơn mưa! Tam Điệp ơi.

ĐQT

Tiễn em sang cánh rừng phía Tây

Tưởng nhớ hương hồn em Hùng

Anh chẳng vô tình trước con sóng ấy đâu
Để chiều nay dòng sông không bình lặng
Vẫn con đường năm xưa anh ra trận
Từ chiếc cầu tre này – hôm nay em lại đi.

Sóng hát lời mẹ ru
Bóng thuyền trằn rang đỏ
Con thuyền đã qua bao mùa nắng gió
Giờ im đậu bên sông dáng một tượng đài.

Phố chài thân yêu – doi cát nổi quê mình
Em hãy nhớ khi bước vào trận đánh
Khẽ cúi xuống vụm lên ngọn sóng
Tay em hồng thoáng gợn phù sa.

Những cánh rừng năm xưa anh qua
Dấu võng mắc chắc chẳng còn rõ nữa
Rồi em sẽ biết cách thổi cơm treo, chụm lửa
Sẽ thuộc lòng bí mật rừng sâu.

Thương em nhiều, nói chẳng hết đâu
Nhớ mùa ấy thuyền xuôi ngang cửa Đáy
Nước lũ bất thần bẻ tay lái gẫy
Bình tĩnh mình em chèo chống thác ghềnh.

Sẽ còn qua bao nhiêu dòng sông
Nước mặn ngọt xanh luồng hay đỏ sóng
Anh chợt sững nhìn em, và lạ lắm
Cùng lúc một cánh buồm rẽ nước băng lên.

ĐQT

Du ca

Lãng đãng theo mây
Mơ về phố nhỏ
Nơi ấy Mẹ già
Mong ta bấy nay.

Mặt lầm cát bụi
Chếch choáng cơn say
Trong veo sông Đáy
Xanh đầy bờ cây.

Ai giầu con mắt
Ai khó đôi tay
Mai sau dù có
Xin rằng hôm nay.

Ta tờ sách cũ
Lưu hương tháng ngày
Em đừng tái bản
Nỗi buồn hay lây.

Một chút heo may
Đã đầy mộng mị
Thu mùa khôn khuây
Khói sương dâng đầy.

ĐQT

Về miền Quan Họ

Đã từng đến mãi Bắc Ninh
Đã trèo Quán Dốc mà mình chẳng say
Để giờ Trời đổ heo may
Một mình tôi lại vá may một mình
*
Núi kia bởi có trúc xinh
Núi bình thường bỗng hóa thành Thiên Thai
Tôi đi suốt tháng năm dài
Mơ về câu hát những ngày hội Lim
Khẩu trầu ánh mắt trao duyên
Nón ba tầm khép che nghiêng nụ cười
Đồng làng ngập sắc vàng phơi
Tìm em gặp giữa ngày vui hội mùa
Bãi dài mấy vạt cây thưa
Sông Cầu tóc ướt em vừa gội xong
*
Một vùng Quan Họ mênh mông
Quán Dốc ơi! Một tấm lòng đã say

ĐQT

Nhớ “Thơ ngày mưa”

Những chiều chia với Nguyễn qua rồi
Vừa thoáng chốc nay đã thành xưa cũ
Mùa lại đến đường Nguyễn Du hoa sữa
Quán quen mà ai ngó chẳng dừng chân

Có một hình hài đi giữa thế nhân
Tóc bạc xõa mái đầu dường cúi xuống
Lặng lẽ bước đi từng bước đời chất chưởng
Đẩy cửa hư vô lần cuối bước vào

Đã một thời ngó tự trên cao
Rồi ngơ ngác ngó quanh mình muốn thấy
Tai họa từ đâu, bàn tay nào gieo vậy
Gió bão kinh hoàng nhằm quật một mầm xanh

“Gió buổi chiều thổi mỏi đời lênh đênh”
Uống lặng lẽ như một người tự sát
Thôi ngơ ngác, thôi bàng hoàng kinh ngạc
Rượu chẳng phản mình nên chỉ rượu mà thôi

Những chiều chia với Nguyễn qua rồi
Một bữa rượu mừng, một chầu rượu phạt
Một chén san đôi những ngày cuối tháng
Lại ướt lòng qua quán cũ chiều nay

ĐQT

Bao giờ trở lại Điện Biên

Bao giờ trở lại Điện Biên
Say mùa ban nỏ trắng triền núi xanh
Bao giờ trở lại Mường Thanh
Vượt Pha Đin, với khúc “Hành quân xa”

Bước xòe còn lẫn nét hoa
Dáng người tạc đá, dáng nhà nép mây,
Rượu cần uống mấy cho say
Chỉ bâng khuâng một nét mày cong cong

Đêm vui rộn rã chiêng cồng
Hội reo lửa trại bập bùng đuốc hoa
Trăng còn treo đỉnh non xa,
Đã dồn vó ngựa, tiếng gà rộn đêm.

Bao giờ trở lại Điện Biên
Khăn Piêu còn có vẹn nguyên sắc chàm?
Ngập ngừng nửa khẩu cơm lam
Năm mươi năm vẫn ngập tràn nhớ thương

ĐQT

Nỗi nhớ về Tuyên

Tặng Trúc Cương

Tuyên có gì đâu mà ta nhớ
Má em hồng như trái bồ quân
Chiều phố vắng dốc nhà thờ ngợp nắng
Thị xã hiền lành như giấc ngủ trẻ thơ

Tuyên có gì đâu sao ta thương
Phiên chợ lẫn áo chàm, áo trắng
Vó ngựa mỏi, nắng chiều buông chậm
“Cặp tắc kè khô đáy hũ ngập ngừng”*

Mai bỏ Tuyên về với đô thành
Mai xa thật rồi, chén này xin cạn
Em đừng thề nguyền, ta dám đâu hứa hẹn
Nợ giang hồ gỡ mãi vẫn đa mang

Thì vẫn còn với Tuyên một đêm
Lời cổ nhân “đêm nằm – năm ở”
Chưa chia xa đã đầy nỗi nhớ
Tuyên có gì đâu, Tuyên thương mến ơi!

ĐQT

_____
* Trong bản in còn thiếu chú thích cho dấu * này
Có thể đây là môt câu thơ của nhà thơ Trúc Cương

Qua sông Hồng đỏ mắt nhớ Hưng Yên

Bởi vì anh cứ mê mải kinh kỳ
Nên quên cả đường về phố Hiến
Nguyệt Hồ còn vương câu thề hẹn
Mà người đi như một cánh chim trời

Em như thể ghé vào nên đâu dám chia vui
Bởi ám ảnh câu Kinh kỳ là thứ nhất
Dẫu trái nhãn lồng có thơm hương, ngọt mật
Đâu thể sánh bằng mỹ vị xứ phồn hoa

Anh nghĩ gì về đàn chim thiên di
Nghìn cách trở về đúng kỳ nhãn chín
Vườn đất quê mình vào mùa chim ríu rít
Giá như chúng mình hiểu được tiếng chim kêu

Chẳng như người đi biệt xứ luôn
Cánh sải rộng dài bay qua ngàn xứ sở
Hương nhãn vườn xưa còn cất riêng nỗi nhớ
Chả lẽ con người không sánh nổi chim muông

Thôi cũng đành ta nhớ, người quên
Bởi lẽ phồn hoa kinh kỳ là thứ nhất
Thế mà lúc chia xa anh lưu bút
“Chưa qua sông Hồng đỏ mắt nhớ Hưng Yên”

ĐQT

Người về phố cũ

Tôi về phố Hiến tìm em
Gặp vầng trăng cũ neo bên Nguyệt Hồ
Từ tôi xa xứ đến giờ
Chả đêm nào chả nằm mơ nẻo về

Mười năm thuốc lú, bùa mê
Mỗi mùa nhãn mỗi lạy về cố hương
Giàu thì cũng kiếp tha phương
Sang thì cũng đậu phố phường người ta
Xót thân sinh đất quê cha
Mà mai thác xuống làm ma xứ người

Tôi về phố Hiến tìm tôi
Bãi chiều dấu cũ đã bồi phù sa
Vườn xưa thắm một màu hoa
Hình như dành đợi người xa tìm về

Bàn chân dày dạn sơn khê
Bây giờ run rẩy trước hè cố nhân

ĐQT

Ru con bằng bài ca đồng đội

Vụng về một khúc hát ru
Cha ru con ngủ mùa thu đương về
Quên bao công việc bộn bề
Hát lời ru để vỗ về giấc êm

Bắt đầu từ ngọn gió đêm
Vầng trăng cùng lá cỏ mềm ru thay
Có thời câu hát mê say
Ở rừng mà khát vọng đầy biển xanh

Giấu trong ngực áo phong phanh
Những điều khao khát chưa thành con ơi
Giấu gì trong tuổi hai mươi
Mà bền như đất, thắm ngời như hoa

Tay cha năm ngón xòe ra
Đồn thù lật xuống, rừng già bão lay
Tay đồng đội nắm bàn tay
Qua vùng tử địa, qua ngày đạn bom

Dấu chân vạch những lối mòn
Bạn ru cha ngủ qua cơn sốt rừng
Những năm câu hát nửa chừng
Giữ bền như ngọn lửa hồng trao nhau

Con là hoa của mai sau
Là đồng đội, là bạn bầu của cha
Là hạt thóc, câu dân ca
Vầng dương bé nhỏ mẹ cha tạo thành

Ngủ cho ngoan, giấc mơ lành
Trời xanh, đất thắm cha dành cho con
Phượng hè rớt một chấm son
Tiếng chim lảnh lót lăn tròn trong mơ

Bao nhiêu âu yếm, không ngờ
Bài ca đồng đội bây giờ ru con

ĐQT

Hỏa biến

Thân tặng họa sỹ Đỗ Quốc Vị

Mươi năm có thể là giấc mộng
Gặp lại bạn xưa cả tiếng cười
Sông Hồng đỏ màu phù sa ngày ấy
Bạn đã được cầm một hỏa biến trên tay!

Buổi trôi dạt trời bù cho đủ cả
Thiếu muối, đói cơm là chuyện thường ngày
Chẳng cần bịa cũng thừa bi, hài kịch
Mới thấm phong trần ai trải, ai vay

Cứ vơ vẩn câu thơ chiều vô định
Lặng lẽ hoàng hôn, lặng lẽ bước chân ngày
Ngẫm nghĩ kỹ hai điều: được – mất
Thầm phục người buông mũ áo tiềm tu

Lụy thế tục thôi thì mắc tội
Ai dại tranh khôn với nước cả, sóng cường
Liền với họa đương nhiên là cõi phúc
Chợt thấy người danh vọng ghét mà thương

Mồ hôi mặn nên đồng tiền hóa bạc
Đã thấy hư danh chìm xuống đáy mồ
Thế mới biết làm người thôi đã khó
“Nhất tướng công thành, vạn cốt khô”

Kìa một đám bịt tai đánh trống
Lũ quét ao chuông cóc nhái nhảy lên bàn
Mượn oai sấm nghiến răng mòn kèn kẹt
Đáy giếng nông choèn liệu có một chút vang?

Tích xưa kể tứ niên đầy Dũ Lý
Văn Vương tượng quẻ thấu huyền cơ
“Thập niên phả đắc hoàng châu ý”
Bồ tiên sinh còn đến tận bây giờ

“Tướng tại tâm sinh, tùy tâm vãng”
Bách, tùng đâu phải đất mà xanh
“Hữu xạ tự nhiên hương”, là thế
Luận nhân đâu tính bại hay thành

Thoắt một cái bóng câu ngang cửa
Gặp lại bạn xưa cả tiếng cười
Hãy căng toan và cứ bày tiệc sẵn
Đừng trách rằng sao hát “Hậu Đình Hoa”

Nhắm mắt lại để nhìn thấy rõ
Tám hướng bốn phương sau trước vô cùng
Tĩnh tâm lại để nghe thấy tỏ
Rung mỏng manh nào trong một thoáng thinh không

Năm tháng vẫn, buồn vui đã khác
Trời đất bao dung đến cả núi sông này
Xin cúi lạy trước mỗi điều cao rộng
Để thấy lòng từng cạn hẹp bấy nay

Có thể mười năm biệt xứ lưu đày
Mình được đủ gian truân và tủi nhục
Bạn tuổi sáu mươi có còn nước mắt
Để tủi mừng một hỏa biến – họa và thơ

ĐQT