13.5.11

Tơ xưa

Bài thơ đã đăng trên báo Văn nghệ số 8
(Ảnh chụp ghép từ trang 21 báo Văn nghệ số 8, ngày 19/02/2011)

Sông xưa vẫn chảy qua làng cũ
Chỉ bãi dâu xanh đã đổi dời
Đâu còn áo lụa Hà Đông nữa
Khung cửi bây giờ tơ nhện thôi.


11.5.11

Hẹn về hội Gióng cùng em

Ăn một nong cà và mấy nong cơm
Mà cậu bé lên ba vươn vai thành Phù Đổng
Nhổ tre lại làm roi đánh giặc
Cởi giáp trả quê hương lại mơ mộng phiêu bồng
*
Vó ngựa phi để dấu những ao làng
Lửa ngựa sắt phun dát vàng tre trúc
Nếu có thể ngược về miền truyền thuyết
Em có bao giờ cùng khăn gói không?
*
Nu na cái bống nằm trong
Củ khoai chấm mật cái ong nằm ngoài
Bao nhiêu thì đủ rộng dài
Càn khôn có đủ vươn vai anh hùng

ĐQT

10.5.11

Bài thơ Tây Hồ

Tặng H – T – H

I

Sen tịnh tâm cánh trắng mỏng tang,
Ngọn bạch lạt vái sang đền Quan Thánh.
Không thu không chỉ bóng chiều rộm cháy,
Chùm rễ si già vờn rối lụa Hồ Tây
Đã từng xe loan, kiệu phượng, thuyền rồng…
Lò ngọc, đỉnh châu, trầm vương rợn sóng.
Khắc trúc, chạm bia vẫn vĩnh hằng yên lặng,
Chỉ một đài sen trổ giữa nước trời.
Có một ngày xuân ấy em ơi!
Tôi cùng em trước dáng chiều rực cháy
Sau chúng mình trăng lên
Giữa khoảng dài vô tận của ngày đêm
Như đài sen kia – em là hiện tại
Tôi chẳng nói gì hơn những điều người xưa đã nói
Một lần cùng em giỡn nước giữa Tây Hồ

II

Tòa phủ trăm gian tưởng bền ngôi chúa
Tay áo nuôi ong vạ dấy trong nhà
Mồi lửa ghen hờn phút chốc hóa thành tro bụi
Thành lâu cao ngất, bệ ngọc ngai vàng, xã tắc cơ đồ thoắt vào tay kẻ khác
Vua hóa phận tôi đòi, vương hậu thành con ở,
Cũng bởi lòng trời không tựa đứa quên dân.
Còn một tượng đồng ngự đỉnh đài sen,
Bậc mở cõi Thăng Long đã biết dấu mình trong công tôn tạo ấy.
Còn một hài son mỹ nữ, để dấu thơm đi trên lịch sử thi đàn.
Hồ Tây vẫn cười, thương khóc mặc ai
Mến mộ một văn nhân vượt sức mọi thi tài,
Mà cảm khái mệnh mình “bất chi tam bách dư niên hậu”

III

Anh không nói lời tình
Bởi mặt hồ đầy gió
Bởi đài sen trắng quá
Lỡ chúng mình bay lên

ĐQT