6.7.11

Bình minh không lỗi hẹn

Ta không thể mà Thăng Long nghìn tuổi
Cũng như em – mây ngũ sắc cuối trời
Yêu chẳng được nên chồng, nên vợ
Mai vụm nước sông Hồng tạ tội với em thôi

Còn mãi mãi buổi người đi kẻ ở
Ngẫu nhiên đâu sáng ấy ngợp cúc vàng
Mưa thưa thớt sắc hoa ngời như lửa
Ta được đồng hành, chứ đâu phải chia phôi

Kiềm chế nhớ mong là việc làm rất khó
Một phút bên em hơn vạn nhịp thơ buồn
(Em có thể điều mà ta không thể)
Trách giận đâu nào, ai chẳng chút đam mê

Thì mây hỡi! cứ phù du về biển
Mai hóa thân còn nhớ ngược ngọn nguồn
Giọt nước nhỏ dấu cả trời thương mến
Ta có mừng, vì còn biết cô đơn

Dù mai mốt vẫn Giêng Hai đằng đẵng
Thì mai kia, Một Chạp vẫn còn
Nguyện “cứ đốt lò hương đến sáng”
Chẳng lẽ mặt trời lỗi hẹn phía bão giông?

ĐQT

25.5.11

Ký ức I


Mai sớm ngược về miền cũ
Khỏa sương lạnh mát chân trần
Đồng bãi nuôi mùa thơ ấu
Chẳng ngờ nuôi đủ trăm năm

ĐQT

Tự hỏi

Dài hay ngắn một kiếp người?
Bao lần mình thầm tự hỏi
Mai sau về cõi hư vô
Mình còn có gì để lại

Kìa ai đang xuôi vạn lý
Nhìn ta độc bộ ngược dòng
Mây bay về miền viễn xứ
Mơ hồ dáng một nguồn sông

Đã thấy bao cái vô cùng
Dẫu trong một giây hữu hạn
Đừng lo bước đời vô định
Bước nào cũng tới hư vô

Phúc đức gieo tự xa xưa
Hồng ân xin đừng vội hái
Mình đã làm được gì đâu
Sao hỏi có gì để lại

Khuất vào mà nghe tiếng gió
Cúi đầu mà ngẫm mây trôi
Lặng im để trầm nhịp vỗ
Ngàn sau cùng với đất trời

ĐQT

Thuấn chụp với bạn sau lễ tang ông cụ thân sinh