17.1.17

Canh cánh một miền quê

Mẹ ở bến sông này mai con ngược Thăng Long
Con muốn gọi Hà Nội bằng tên cũ
Đâu phải bến nước này khi xa con chẳng nhớ
Mài chèo khua canh cánh suốt cuộc đời

Ngày bảy, ngày hai, chợ Trấn, chợ Bầu
Mẹ nhớ cháu muốn lên thăm mà phiên nào dám bỏ
Cái nông nổi nửa đời con cứ ngỡ
Lúc xa chính con mình con mới chợt hiểu ra

Bến sông quê, nơi xưa mẹ làm dâu
Lạ lẫm một thời rồi gắn bó
Ơi dòng nước tuổi thơ để bây giờ con nhớ
Thuở tóc mẹ xanh sóng sánh bến sông chiều

Con xa quê thoáng chốc quá nửa đời
Có phút xôn xao, có ngày tĩnh lặng
Mai ngược Thăng Long -
Chiều nay con bỗng chợt
Cảm bàn chân mỏi giữa sân nhà.

ĐQT

Hương thuở hồng hoang

Mỗi mầm lá hồi sinh sau nụ hôn của mùa
Ngón tay âm thanh lùa sâu từng cảm xúc
Nhưng khát khao dồn nén bao tiền kiếp
Dâng trào đêm thần tiên

Một vùng hương rất riêng và trinh nguyên
Không son phấn phồn hoa, không tô hồng chuốt lục
Đằng đẵng những đông lưu đày cay cực
Ta thoát y theo vũ điệu đất – trời

Không phải bởi mưa xuân nên mùa em tốt tươi
Âm đồng vọng mang riêng miền truyền cảm
Giữa bon chen, xô bồ, thác loạn
Ta gặp thanh âm trong trẻo thuở hồng hoang

Hãy lưu cho ta mùi hương nơi em
Mai hồng ân cuộc đời xin một lần cho gặp
Hoặc cất giữ dùm ta cho tàng thức
Chờ luân hồi tái sinh.

ĐQT

Bát ngát những mùa trăng

Có thể đêm nay trời sẽ mưa
Có thể ngày mai trời lại nắng
Có thể một sớm kia ta về
Hà Nội rộng hơn –
Vắng thưa nhiều bè bạn
Chưa tàn thu –
Vẫn mùa mơ mộng
Ngõ cũ!
Lá rơi!
Chống chếnh quán chiều

Bàn chân từng qua trăm suối nghìn đèo
Chợt thấm mỏi giữa sân nhà lá rụng.
Như trò chơi tuổi thơ, như mùi hương hoa mộc
Em lãng đãng như thu, ta chuếnh choáng kiếm tìm

Em là thanh âm của tháng năm bình yên
Của Thăng Long hồn phách xưa –
Của ngoại ô chiều gió lạ
Em là hơi rượu đầu, là giấc ngủ Đông thơm hương rơm rạ
Là khúc du ca suốt cuộc lưu đày

Còn cả một đời tay trong lòng tay
Muộn phố, sâu đêm, phút giây và bất tận.
Có thể ngày mai trời sẽ nắng
Để ta về bát ngát những mùa trăng.

ĐQT