17.1.17

Nửa xuân

Mùa xuân chỉ một nửa thôi
Nửa mùa xuân nữa xa xôi cuối trời
Lìa cành như thể chia phôi
Hoa đào từng cánh rã rời dấu son
Mưa như nước mắt tủi hờn
Long lanh từng giọt mà hơn xé lòng
Cách đông còn mấy mùa đông
Câu thơ cùng với phiêu bồng lãng du
Cánh chim khuất nẻo sa mù
Tiền oan nghiệp chướng cầm tù hồng nhan

Gió nào cũng gió đa đoan
Nắng nào cũng nắng bẽ bàng tủi mây
Mưa nào tan tác ngàn cây
Sương nào rớt xuống vai gầy mong manh

Nụ xuân người bảo để dành
Ủ vào thương nhớ nở thành tương tư
Năm chờ lẻ một phong thư
Ngày trôi cách trở mấy bờ Ngân giang

Mùa đi một nửa lỡ làng
Anh chờ nhận nốt phũ phàng nửa kia

ĐQT

Mưa chiều

“Cái cò đi đón cơn mưa
Tối tăm mù mịt ai đưa cò về”
(Ca dao)

Khấn trời phương ấy đừng mưa
Hạt mau xin bớt, giọt thưa để dành
Người còn ở phía thác ghềnh
Năm thăm thẳm đợi, mùa mong manh chờ
Tay cầm vỏn vẹn câu thơ
Hồn thầm khắc khoải giấc mơ xum vầy
Đau như đinh đóng bàn tay
Dòng sông Mã chảy bên này Lam Sơn

Thương – chưa được dỗi, được hờn
Đã ngày biền biệt, đã đơn chiếc chiều
Yêu người có được bao nhiêu
Để làm người khổ thật nhiều vì ta
Giật mình… nhớ một câu ca
Ruột tằm đứt đoạn xót xa vì người.

ĐQT

Hương phố

Mai về với phố tìm xanh thẫm
Vệt rêu phong bên cửa Bắc thành
Thăng Long còn ủ bao huyền sử
Men nồng bút đá “Tả Thiên Thanh”

Xao xác sông Hồng mùa gió bấc
Giăng mắc gì mỗi nhịp Long Biên
Dạt trôi cạn tuổi rồi mới biết
Còn một Thăng Long, bến đợi thuyền

Ta như tùng bách bao năm tuổi
Vươn cành, xòe tán với trời xanh
Em làm đất giữ cho bền gốc
Thầm lặng, chắt chiu chút ngọt lành

Mai về với phố gom hương phố
Giọt nắng thầm reo giữa cốc chiều
Bạn cũ ai còn, ai khuất nẻo?
Phong trần có đủ để tin yêu.

ĐQT