17.1.17

Ly mừng uống với Thăng Long

Lại một mùa xuân xa cách Thăng Long
Bình thản bước đời nên ta đành lỗi hẹn
Nhưng trăng nước vốn nợ duyên tiền kiếp
Nên chút đợi chờ chỉ đủ để lá hoa

Lại một mùa xuân Hà Nội vẫn cách xa
Chợt nhớ chuyện người anh hùng áo vải
Giữa cánh rừng cùng ba quân hạ trại
Hẹn ly mừng dành hội ngộ Thăng Long

Đừng vội vàng đi cho cạn mùa đông
Trong rét mướt dấu mười hai thương nhớ
Yêu dấu ơi! Xin em đừng nhen lửa
Đốt lòng nhau đoạn cuối cuộc lưu đày

Còn một chút đông trang trải với quãng này
Dẫu cay đắng đã nâng lên thì tận cạn
Kìa bạn cũ chừng như nhớ hẹn
Đã nghiêng bình rót đợi chén đoàn viên

ĐQT

Du ca thời gian

Ru từng sợi bạc thôi bay
Bão chìm gió nổi tháng ngày đã xa
Ru mệt nhoài những đi qua
Thầm mang ơn một tiếng gà cuối đêm
Ru cơn nắng quái ngang thềm
Nhớ thời phiêu bạt còn em gánh gồng

Ru lên đến ngọn nguồn sông
Mới hay trong, đục cũng dòng này thôi
Ru sang bên lở, bên bồi
Xót xa với những cảnh đời trái ngang
Ru tình bớt nỗi tham lam
Cơ chừng đỡ những đa đoan cõi người

Nương dâu bãi bể cả rồi
Nổi chìm còn lại một lời du ca

ĐQT

Nửa xuân

Mùa xuân chỉ một nửa thôi
Nửa mùa xuân nữa xa xôi cuối trời
Lìa cành như thể chia phôi
Hoa đào từng cánh rã rời dấu son
Mưa như nước mắt tủi hờn
Long lanh từng giọt mà hơn xé lòng
Cách đông còn mấy mùa đông
Câu thơ cùng với phiêu bồng lãng du
Cánh chim khuất nẻo sa mù
Tiền oan nghiệp chướng cầm tù hồng nhan

Gió nào cũng gió đa đoan
Nắng nào cũng nắng bẽ bàng tủi mây
Mưa nào tan tác ngàn cây
Sương nào rớt xuống vai gầy mong manh

Nụ xuân người bảo để dành
Ủ vào thương nhớ nở thành tương tư
Năm chờ lẻ một phong thư
Ngày trôi cách trở mấy bờ Ngân giang

Mùa đi một nửa lỡ làng
Anh chờ nhận nốt phũ phàng nửa kia

ĐQT