17.1.17

Trăng Đông

Rằm đúng ngày Đông chí
Đêm sương lạnh gió lùa
Có người trong song cửa
Ngóng vầng trăng cuối mùa

Tuổi đời như thác lũ
Mà ngày chầm chậm trôi
Chẳng soi gương cũng biết
Màu hào hoa phai rồi

Bao nhiêu là lửa Hạ
Dấu trong những mắt chiều
Bao tàn Thu trăng vỡ
Xói lở bờ tin yêu

Mãi mãi xin khờ dại
Khôn ngoan trả cho người
Thường “độc hành độc bộ”
Đời khuyết hao quen rồi

Đếm đong làm gì nhỉ?
Mùa đi, hay mùa ngồi
Hãy biết xem: đá mọc
Hãy biết chờ: hoa rơi

Rằm đúng ngày Đông chí
Sương muối giăng trắng trời
Người đi ngoài vạn lý
Trăng độc hành dõi soi

ĐQT

Chiều vô định

Giơ tay chạm nhẹ vào chiều
Mà mơ hồ thấy bao nhiêu luân hồi
Dùng dằng nắng chẳng muốn trôi
Yêu thương chữ “quái”* ngẫm lời càng thương

Đời đi trong bước vô thường
Mà trong vô ảnh đã dường thấy nhau
Gió xô sóng tóc chuyển màu
Ánh mắt người, chấp vạn câu hẹn thề

Đò tiền định ngọn sông Mê
Cắm sào đợi chúng ta về ngày xưa
Miền không nắng cũng không mưa
Miền đôi ta tự ngàn xưa – mỗi chiều

ĐQT
_____
*Yêu thương chữ “quái”...: (trong sách in còn sót phần chú thích).
Môt bạn thơ giải nghĩa: chữ "quái" có thể lấy từ câu tuc ngữ sau

"Gái thương chồng đang đông buổi chợ
Trai thương vợ, nắng quái chiều hôm."

Bối rối

Mình đi, năm lại năm
Xót phai mùa nhan sắc
Nhật thực đúng hôm rằm
Trăng khuyết vào đêm trắng

Chưa lập Đông đã lạnh
Hun hút phía chân trời
Lá thư thường đến chậm
Lo lắng làm sao vơi

Muốn khuyên người đừng đợi
Mà lòng dạ rối bời
Mười năm đâu phải ngắn
Thương hoa lỡ một thời

Từ độ mùa cúc ấy
Hiểu lòng Người – Người ơi!
Mình như bờ đang lở
Lấy chi thương bên bồi

Điếu thuốc đỏ trên môi
Nỗi buồn không nói được
Xin người đừng hẹn ước
Xin người đừng chờ tôi

ĐQT