17.1.17

Ký ức II

Tặng Trần Quốc Thực

“… Đừng lưu luyến gì đây…”
Câu hát bảo quên chiến trường hay phố cũ
Rừng khộp mùa khô hay một dòng sông nhỏ
Những nẻo đường mòn, hay “bang gió” xanh xưa

Lối vào nhà em qua mấy gốc dừa
Tháp chuông gãy lời nguyện cầu tắt nghẹn
Cỏ mướt mát mọc lên từ gạch vụn
Em tươi non chiều phố cũ hoang tàn

Đêm căng đau mà sông Đáy chảy tràn
Cứ uống rượu bởi biết làm gì nữa
Điều đáng nhớ thì chưa qua để nhớ
Câu thơ vẫn vùi lẫn lộn mảnh đạn bom

Đêm mộng mềm em nõn nà trăng non
Anh mười bẩy – Quảng Trị hè đỏ lửa
Một người lính đang đi về trên phố
Mai sau – chắc còn đêm nay

Câu hát bảo quên “đừng lưu luyến gì đây”
Súng vẫn nổ phía Trường Sơn giục dã
Mẹ lặng lẽ từ bao giờ mở cửa
Bởi hiểu anh về rất sớm để ra đi

ĐQT

Xao xác sông đêm

Những đêm sâu chỉ còn tiếng lá
Rụng ngang thềm xao xác gió mùa đi
Những đêm sâu chỉ còn sợi khói
Rung rinh như một tơ đàn

Đã hết lạnh rồi mùa hạ sắp sang
Cơn mưa lại về trên sông của mẹ
Thuyền thúng dập dênh nên con nỗi nhớ
Mẹ sang đò sương sớm ướt hai vai

Đêm ở phía con câu thơ đậu lòng tay
Bè bạn nghèo mùa đông sườn sượt
Thương mẹ sang đò sớm lùa gió bấc
Thơ phong phanh dáng bạn con gầy

Nỗi niềm ngày qua chút hy vọng thơ ngây
Ô cửa nhỏ mặt bàn loang vết mực
Gặp trong mắt nhau thời xa lắc
Nhánh sông quê gầy chi chút niềm vui

Con đưa tay xoa chút bụi mờ
Bụi phấn lâm râm trắng màu tóc mẹ
Những đêm sâu khi con thầm tiếng lá
Rụng ngang thềm xao xác gió mùa đi

ĐQT

Tìm dòng xanh xưa ấy

Có một con thuyền đang đến ở ngoài kia
Đêm sâu lắng tiếng mái chèo bảo thế
Tôi run rẩy chờ nghe tiếng vỗ
Tiếng dòng sông, tiếng nước rẽ mơ hồn

Con đò nào đi lặng giữa trang thơ
Tôi chảy xiết giữa đôi bờ kỷ niệm
Cay đắng tìm quên những dòng xưa đã viết
Tiếng sóng thầm còn xói vọng tâm tư

Năm tháng trôi sông thay bãi đổi bờ
Con nước mấy mùa thay sắc áo
Cái rét ngọt tìm về sau mưa bão
Dáng núi gầy qua một đêm mưa

Cảm tạ trở về, từ tạ ra đi
Năm tháng tuổi sông chảy vào đời mẹ
Cứ lặn lội tận đầu nguồn cuối bể
Đâu biết trong mình cất dấu một dòng sông

ĐQT