Bởi ai chôn cất tủi hờn
Bởi ai dấu những đau buồn đã qua
Cho nên nở một loài hoa
Mà người đời gọi tên là Sầu Riêng
Bởi ai dấu những đau buồn đã qua
Cho nên nở một loài hoa
Mà người đời gọi tên là Sầu Riêng
ĐQT
Đừng vội vàng đi cho cạn mùa đông,
Trong rét mướt giấu mười hai thương nhớ.
Yêu dấu ơi! Xin em đừng nhen lửa,
Đốt lòng nhau đoạn cuối cuộc lưu đầy.
(Trích Ly mừng uống với Thăng Long - Đỗ Quốc Thuấn)