17.1.17

Từ em về nẻo xa xôi

Từ em về nẻo xa xôi
Sầu như thác đổ vô hồi tháng năm
Tóc gầy bạc trắng sợi trăng
Mắt buồn trở lại vĩnh hằng thủa xưa

Ngày hoang trống vắng gió lùa
Đêm tê tái lạnh nghe mưa trong lòng
Không gian bốn mặt bão giông
Thời gian cầu bắc qua sông một bờ

Từ em chín đợi mười chờ
Miếng cơm, giấc ngủ, câu thơ nửa chừng.
Năm chia Xuân – Hạ – Thu – Đông
Riêng sầu thương nhớ thì không chia mùa

ĐQT

Tự nhủ

Anh như loài hạc biển
Không quen tụ bầy đàn
Thường độc hành, độc bộ
Thích một mình lang thang

Tránh ồn ào náo nhiệt
Ngại phồn hoa rộn ràng
Xa hội hè, đình đám
Quen lưu đày gian nan

Anh như thành quách cũ
Bỏ hoang giữa đại ngàn
Chuyện trò cùng cây, đá
Ngu ngơ nhìn nhân gian

Anh chỉ là cổ tích
Giữa hiện đại phố phường
Anh chỉ là hương mộc
Giữa trăm nghìn sắc hương

ĐQT

Hoa sầu riêng

Bởi ai chôn cất tủi hờn
Bởi ai dấu những đau buồn đã qua
Cho nên nở một loài hoa
Mà người đời gọi tên là Sầu Riêng

ĐQT