17.1.17

Cố nhân

Mượn cớ về thăm Bích Động
Để vào Gia Viễn - quê em
Thăng Long lụa là nêm chặt
Thương về áo gụ đồng chiêm

Nắng chiều vàng như trải mật
Đồng xanh núi đứng, núi ngồi
Ngẩn ngơ bao lòng du khách
Nhọc nhằn cây lúa – em tôi

Đâu hẹn trước mà em đợi
Tôi về cũng bất chợt thôi
Sương tím nhạt nhòa xóm núi
Sao chiều một chiếc lẻ loi

Nhấc đám rào tre rấp cổng
Chợt hương rạ mục bồi hồi
Tình quê sâu bền đến lạ
Tơ rung cũng thức một đời

Tôi ngồi bậc thềm đất ẩm
Chắc thôi chốc nữa em về
Thấm nhời “Thức khuya – dậy sớm”
Mười năm mờ tỏ trăng thề.

ĐQT

Em đừng huyền thoại

Trả chuyện gươm thần vào huyền sử Thăng Long
Em khói hương qua cầu Thê Húc
Tôi đi chùa mà không lễ phật
Chơi vơi em xiêm áo sông Hồng

Chả nhớ hôm nay mùng một hay rằm
Lãng đãng trầm nhang hư thực
Ai xui lòng ngược lên Cửa Bắc
Tít tơ trời níu trổ khúc hát văn

Phủ Tây Hồ thấp thoáng thoảng sương
Thề hẹn đâu tính tình tang duyên nợ
Mớ bảy, mớ ba lụa là cung nữ
Dấu hài sen khuyên nhạt son thềm

Giăng mắc lộc đào mưa bụi tháng Giêng
Hồng tía đua chen xin em đừng tiên nữ
Tôi trần ai với buồn vui tục lụy
Thơ phong phanh để ngỏ phía cung trời.

ĐQT

Nhắn mai

Nắng sớm mưa chiều em nhỉ
Đổi thay đến cả ông trời
Thuyền về nếu không bến đợi
Thà rằng đáy cốc buông neo.

ĐQT