17.1.17

Mai Châu độ ấy

Tặng Nguyễn Trần Thái

Độ ấy Mai Châu chưa lập thu
Tớ ở Kỳ Sơn ngược Chợ Bờ
Men rượu Bắc Hà còn chếnh choáng
Dọc đường “Tây Tiến” chỉ đọc thơ

Lửa hè thắp sót bông gạo cuối
Bản chiều chệnh choạng nắng chân thang
Vó ngựa loãng dần đêm Tạ Bú
Nửa đời mới gặp sắc hoa ban

Đâu chỉ mùa xuân mới hội Xòe
Bước rừng, rừng rực bỏng đam mê
Nếp xôi từ thuở thơm thơ cũ
Còn mộng mị ta đến bao giờ

Tắc kè đáy hũ ngừng chẵn lẻ
Củi thông em còn tưới rượu vào
Chưa đến mùa đông đừng đốt lửa
Lập thu, lạnh đấy Mai Châu ơi!

ĐQT

Ly mừng uống với Thăng Long

Lại một mùa xuân xa cách Thăng Long
Bình thản bước đời nên ta đành lỗi hẹn
Nhưng trăng nước vốn nợ duyên tiền kiếp
Nên chút đợi chờ chỉ đủ để lá hoa

Lại một mùa xuân Hà Nội vẫn cách xa
Chợt nhớ chuyện người anh hùng áo vải
Giữa cánh rừng cùng ba quân hạ trại
Hẹn ly mừng dành hội ngộ Thăng Long

Đừng vội vàng đi cho cạn mùa đông
Trong rét mướt dấu mười hai thương nhớ
Yêu dấu ơi! Xin em đừng nhen lửa
Đốt lòng nhau đoạn cuối cuộc lưu đày

Còn một chút đông trang trải với quãng này
Dẫu cay đắng đã nâng lên thì tận cạn
Kìa bạn cũ chừng như nhớ hẹn
Đã nghiêng bình rót đợi chén đoàn viên

ĐQT

Du ca thời gian

Ru từng sợi bạc thôi bay
Bão chìm gió nổi tháng ngày đã xa
Ru mệt nhoài những đi qua
Thầm mang ơn một tiếng gà cuối đêm
Ru cơn nắng quái ngang thềm
Nhớ thời phiêu bạt còn em gánh gồng

Ru lên đến ngọn nguồn sông
Mới hay trong, đục cũng dòng này thôi
Ru sang bên lở, bên bồi
Xót xa với những cảnh đời trái ngang
Ru tình bớt nỗi tham lam
Cơ chừng đỡ những đa đoan cõi người

Nương dâu bãi bể cả rồi
Nổi chìm còn lại một lời du ca

ĐQT