17.1.17

Nhớ “Thơ ngày mưa”

Những chiều chia với Nguyễn qua rồi
Vừa thoáng chốc nay đã thành xưa cũ
Mùa lại đến đường Nguyễn Du hoa sữa
Quán quen mà ai ngó chẳng dừng chân

Có một hình hài đi giữa thế nhân
Tóc bạc xõa mái đầu dường cúi xuống
Lặng lẽ bước đi từng bước đời chất chưởng
Đẩy cửa hư vô lần cuối bước vào

Đã một thời ngó tự trên cao
Rồi ngơ ngác ngó quanh mình muốn thấy
Tai họa từ đâu, bàn tay nào gieo vậy
Gió bão kinh hoàng nhằm quật một mầm xanh

“Gió buổi chiều thổi mỏi đời lênh đênh”
Uống lặng lẽ như một người tự sát
Thôi ngơ ngác, thôi bàng hoàng kinh ngạc
Rượu chẳng phản mình nên chỉ rượu mà thôi

Những chiều chia với Nguyễn qua rồi
Một bữa rượu mừng, một chầu rượu phạt
Một chén san đôi những ngày cuối tháng
Lại ướt lòng qua quán cũ chiều nay

ĐQT

Bao giờ trở lại Điện Biên

Bao giờ trở lại Điện Biên
Say mùa ban nỏ trắng triền núi xanh
Bao giờ trở lại Mường Thanh
Vượt Pha Đin, với khúc “Hành quân xa”

Bước xòe còn lẫn nét hoa
Dáng người tạc đá, dáng nhà nép mây,
Rượu cần uống mấy cho say
Chỉ bâng khuâng một nét mày cong cong

Đêm vui rộn rã chiêng cồng
Hội reo lửa trại bập bùng đuốc hoa
Trăng còn treo đỉnh non xa,
Đã dồn vó ngựa, tiếng gà rộn đêm.

Bao giờ trở lại Điện Biên
Khăn Piêu còn có vẹn nguyên sắc chàm?
Ngập ngừng nửa khẩu cơm lam
Năm mươi năm vẫn ngập tràn nhớ thương

ĐQT

Nỗi nhớ về Tuyên

Tặng Trúc Cương

Tuyên có gì đâu mà ta nhớ
Má em hồng như trái bồ quân
Chiều phố vắng dốc nhà thờ ngợp nắng
Thị xã hiền lành như giấc ngủ trẻ thơ

Tuyên có gì đâu sao ta thương
Phiên chợ lẫn áo chàm, áo trắng
Vó ngựa mỏi, nắng chiều buông chậm
“Cặp tắc kè khô đáy hũ ngập ngừng”*

Mai bỏ Tuyên về với đô thành
Mai xa thật rồi, chén này xin cạn
Em đừng thề nguyền, ta dám đâu hứa hẹn
Nợ giang hồ gỡ mãi vẫn đa mang

Thì vẫn còn với Tuyên một đêm
Lời cổ nhân “đêm nằm – năm ở”
Chưa chia xa đã đầy nỗi nhớ
Tuyên có gì đâu, Tuyên thương mến ơi!

ĐQT

_____
* Trong bản in còn thiếu chú thích cho dấu * này
Có thể đây là môt câu thơ của nhà thơ Trúc Cương