17.1.17

Về miền Quan Họ

Đã từng đến mãi Bắc Ninh
Đã trèo Quán Dốc mà mình chẳng say
Để giờ Trời đổ heo may
Một mình tôi lại vá may một mình
*
Núi kia bởi có trúc xinh
Núi bình thường bỗng hóa thành Thiên Thai
Tôi đi suốt tháng năm dài
Mơ về câu hát những ngày hội Lim
Khẩu trầu ánh mắt trao duyên
Nón ba tầm khép che nghiêng nụ cười
Đồng làng ngập sắc vàng phơi
Tìm em gặp giữa ngày vui hội mùa
Bãi dài mấy vạt cây thưa
Sông Cầu tóc ướt em vừa gội xong
*
Một vùng Quan Họ mênh mông
Quán Dốc ơi! Một tấm lòng đã say

ĐQT

Nhớ “Thơ ngày mưa”

Những chiều chia với Nguyễn qua rồi
Vừa thoáng chốc nay đã thành xưa cũ
Mùa lại đến đường Nguyễn Du hoa sữa
Quán quen mà ai ngó chẳng dừng chân

Có một hình hài đi giữa thế nhân
Tóc bạc xõa mái đầu dường cúi xuống
Lặng lẽ bước đi từng bước đời chất chưởng
Đẩy cửa hư vô lần cuối bước vào

Đã một thời ngó tự trên cao
Rồi ngơ ngác ngó quanh mình muốn thấy
Tai họa từ đâu, bàn tay nào gieo vậy
Gió bão kinh hoàng nhằm quật một mầm xanh

“Gió buổi chiều thổi mỏi đời lênh đênh”
Uống lặng lẽ như một người tự sát
Thôi ngơ ngác, thôi bàng hoàng kinh ngạc
Rượu chẳng phản mình nên chỉ rượu mà thôi

Những chiều chia với Nguyễn qua rồi
Một bữa rượu mừng, một chầu rượu phạt
Một chén san đôi những ngày cuối tháng
Lại ướt lòng qua quán cũ chiều nay

ĐQT

Bao giờ trở lại Điện Biên

Bao giờ trở lại Điện Biên
Say mùa ban nỏ trắng triền núi xanh
Bao giờ trở lại Mường Thanh
Vượt Pha Đin, với khúc “Hành quân xa”

Bước xòe còn lẫn nét hoa
Dáng người tạc đá, dáng nhà nép mây,
Rượu cần uống mấy cho say
Chỉ bâng khuâng một nét mày cong cong

Đêm vui rộn rã chiêng cồng
Hội reo lửa trại bập bùng đuốc hoa
Trăng còn treo đỉnh non xa,
Đã dồn vó ngựa, tiếng gà rộn đêm.

Bao giờ trở lại Điện Biên
Khăn Piêu còn có vẹn nguyên sắc chàm?
Ngập ngừng nửa khẩu cơm lam
Năm mươi năm vẫn ngập tràn nhớ thương

ĐQT