17.1.17

Tiễn em sang cánh rừng phía Tây

Tưởng nhớ hương hồn em Hùng

Anh chẳng vô tình trước con sóng ấy đâu
Để chiều nay dòng sông không bình lặng
Vẫn con đường năm xưa anh ra trận
Từ chiếc cầu tre này – hôm nay em lại đi.

Sóng hát lời mẹ ru
Bóng thuyền trằn rang đỏ
Con thuyền đã qua bao mùa nắng gió
Giờ im đậu bên sông dáng một tượng đài.

Phố chài thân yêu – doi cát nổi quê mình
Em hãy nhớ khi bước vào trận đánh
Khẽ cúi xuống vụm lên ngọn sóng
Tay em hồng thoáng gợn phù sa.

Những cánh rừng năm xưa anh qua
Dấu võng mắc chắc chẳng còn rõ nữa
Rồi em sẽ biết cách thổi cơm treo, chụm lửa
Sẽ thuộc lòng bí mật rừng sâu.

Thương em nhiều, nói chẳng hết đâu
Nhớ mùa ấy thuyền xuôi ngang cửa Đáy
Nước lũ bất thần bẻ tay lái gẫy
Bình tĩnh mình em chèo chống thác ghềnh.

Sẽ còn qua bao nhiêu dòng sông
Nước mặn ngọt xanh luồng hay đỏ sóng
Anh chợt sững nhìn em, và lạ lắm
Cùng lúc một cánh buồm rẽ nước băng lên.

ĐQT

Du ca

Lãng đãng theo mây
Mơ về phố nhỏ
Nơi ấy Mẹ già
Mong ta bấy nay.

Mặt lầm cát bụi
Chếch choáng cơn say
Trong veo sông Đáy
Xanh đầy bờ cây.

Ai giầu con mắt
Ai khó đôi tay
Mai sau dù có
Xin rằng hôm nay.

Ta tờ sách cũ
Lưu hương tháng ngày
Em đừng tái bản
Nỗi buồn hay lây.

Một chút heo may
Đã đầy mộng mị
Thu mùa khôn khuây
Khói sương dâng đầy.

ĐQT

Về miền Quan Họ

Đã từng đến mãi Bắc Ninh
Đã trèo Quán Dốc mà mình chẳng say
Để giờ Trời đổ heo may
Một mình tôi lại vá may một mình
*
Núi kia bởi có trúc xinh
Núi bình thường bỗng hóa thành Thiên Thai
Tôi đi suốt tháng năm dài
Mơ về câu hát những ngày hội Lim
Khẩu trầu ánh mắt trao duyên
Nón ba tầm khép che nghiêng nụ cười
Đồng làng ngập sắc vàng phơi
Tìm em gặp giữa ngày vui hội mùa
Bãi dài mấy vạt cây thưa
Sông Cầu tóc ướt em vừa gội xong
*
Một vùng Quan Họ mênh mông
Quán Dốc ơi! Một tấm lòng đã say

ĐQT