17.1.17

Ngày mai con qua cầu Thăng Long

Bữa cha uống rượu với những người thợ cầu
mừng chiếc trụ cầu đầu tiên cắm xuống lòng sông sâu
Buổi ấy cha vừa biết mẹ
Ờ mà con chưa có đâu

Những năm Tám mươi con ơi! Đất nước như cây cầu
đang bắc giữa mùa lũ xiết
Mai sau qua cầu có lần con sẽ hát
Khi mặt trời tươi rói phía bờ Nam

Những điều cha kể về cây cầu có thể con quên
Ngay cả khi con hát về cây cầu ấy
Chỉ một điều thôi suốt đời con hãy nhớ
Đứng trước dòng sông biết khao khát cây cầu

ĐQT

Ngày con sang nước Nga

Cho con gái Thi Uyên

Đi làm về chẳng nghe tiếng con reo
Đêm trằn trọc bởi chiếu giường trống trải
Bố nhớ quá, gương mặt con khi ngủ
Bàn tay quờ tìm tai bố lúc con mơ.

Sang nước Nga con có bạn mới chưa
Bạn bè con ở nhà nhắc con nhiều lắm đấy
Chỉ vắng mình con thôi sao bố buồn đến vậy
Sân trường đông vui, chiều ngơ ngác bố tìm.

Bữa cơm cô đơn, thơ bố đọc một mình
Nhớ con quá, bố khóc thầm Uyên ạ
Cách trở núi sông, đất nước người xa quá
Bố ước mình có cánh để bay sang

Nhìn luống rau con trồng trước hàng hiên
Làm bố nhớ những ngày con vun xới
Năm tháng xa xôi, ngày dài vời vợi
Bố khao khát đến ngày lại được bế hôn con

ĐQT

Chiều Tam Điệp

Xe bò trở nước dừng chân dốc
Núi uốn vòng cung giữa đồng bằng
Không gian huyền thoại làm tôi nhớ
Như thực, như mơ Tam Điệp chăng.

Thương đỉnh Biện Sơn trơ sắc đá
Em gầy dáng núi cũng mờ xa
Quán cháo Đồng Giao ngày tao loạn
Cơ hàn tên đặt cũng xót xa.

Đâu bãi hội quân ngày xưa ấy
Thế nước suy vi buổi giặc vào
Phú Xuân vó ngựa dồn tin báo
Người dăng thành dựa núi đỡ binh đao.

Áo bào xạm bụi Vua xuống ngựa
Tâm tri âm kẻ sỹ Bắc Hà
Một thoáng sơ giao mà nhận biết
Bồi hồi cảm khái chuyện ngày xa.

Thương từng ngọn cỏ, từng khe suối
Đất cằn khô sỏi đá, núi đồi
Ước làm bóng mát che đồng bãi
Ước làm cơn mưa! Tam Điệp ơi.

ĐQT