17.1.17

Tự sự

Giống một trò chơi tôi ngồi vào bàn viết
Giống một tôn giáo linh thiêng tôi nguyện trước bàn thờ
Giống một tình yêu tôi dại khờ mê đắm
Tự nguyện lưu đày không ta oán kêu ca

Nắng hạ xế gió Thu về trước ngõ
Thời tiết đổi thay chậm hơn mốt áo quần
Tôi vẫn thế như một tờ giấy cũ
Chợt giật mình lại sắp một mùa xuân.

Lớp lớp đàn anh lần lượt về Văn Điển*
Tiên tổ, ông cha Văn Miếu** bụi đóng mờ
Những chạm khắc vào ba chiều vũ trụ
Kẻ hóa rồ nên cứ tưởng ngon ơ.

Tôi cứ sợ như chạm vào lửa bỏng
Bức cổ, tự xưa đâu cần nét chữ hờ
Xin kính cẩn mỗi lần cầm cây bút
Cầu được sự chân thành rồi hãy nói đến thơ.

ĐQT

_____
* Văn Điển: đia danh và là tên nghĩa trang của thành phố Hà Nội (nghĩa trang Văn Điển)
** Văn Miếu: tên gọi tắt của Văn Miếu Quốc Tử Giám (Hà Nội)

Ngày mai con qua cầu Thăng Long

Bữa cha uống rượu với những người thợ cầu
mừng chiếc trụ cầu đầu tiên cắm xuống lòng sông sâu
Buổi ấy cha vừa biết mẹ
Ờ mà con chưa có đâu

Những năm Tám mươi con ơi! Đất nước như cây cầu
đang bắc giữa mùa lũ xiết
Mai sau qua cầu có lần con sẽ hát
Khi mặt trời tươi rói phía bờ Nam

Những điều cha kể về cây cầu có thể con quên
Ngay cả khi con hát về cây cầu ấy
Chỉ một điều thôi suốt đời con hãy nhớ
Đứng trước dòng sông biết khao khát cây cầu

ĐQT

Ngày con sang nước Nga

Cho con gái Thi Uyên

Đi làm về chẳng nghe tiếng con reo
Đêm trằn trọc bởi chiếu giường trống trải
Bố nhớ quá, gương mặt con khi ngủ
Bàn tay quờ tìm tai bố lúc con mơ.

Sang nước Nga con có bạn mới chưa
Bạn bè con ở nhà nhắc con nhiều lắm đấy
Chỉ vắng mình con thôi sao bố buồn đến vậy
Sân trường đông vui, chiều ngơ ngác bố tìm.

Bữa cơm cô đơn, thơ bố đọc một mình
Nhớ con quá, bố khóc thầm Uyên ạ
Cách trở núi sông, đất nước người xa quá
Bố ước mình có cánh để bay sang

Nhìn luống rau con trồng trước hàng hiên
Làm bố nhớ những ngày con vun xới
Năm tháng xa xôi, ngày dài vời vợi
Bố khao khát đến ngày lại được bế hôn con

ĐQT