17.1.17

Hỏa biến

Thân tặng họa sỹ Đỗ Quốc Vị

Mươi năm có thể là giấc mộng
Gặp lại bạn xưa cả tiếng cười
Sông Hồng đỏ màu phù sa ngày ấy
Bạn đã được cầm một hỏa biến trên tay!

Buổi trôi dạt trời bù cho đủ cả
Thiếu muối, đói cơm là chuyện thường ngày
Chẳng cần bịa cũng thừa bi, hài kịch
Mới thấm phong trần ai trải, ai vay

Cứ vơ vẩn câu thơ chiều vô định
Lặng lẽ hoàng hôn, lặng lẽ bước chân ngày
Ngẫm nghĩ kỹ hai điều: được – mất
Thầm phục người buông mũ áo tiềm tu

Lụy thế tục thôi thì mắc tội
Ai dại tranh khôn với nước cả, sóng cường
Liền với họa đương nhiên là cõi phúc
Chợt thấy người danh vọng ghét mà thương

Mồ hôi mặn nên đồng tiền hóa bạc
Đã thấy hư danh chìm xuống đáy mồ
Thế mới biết làm người thôi đã khó
“Nhất tướng công thành, vạn cốt khô”

Kìa một đám bịt tai đánh trống
Lũ quét ao chuông cóc nhái nhảy lên bàn
Mượn oai sấm nghiến răng mòn kèn kẹt
Đáy giếng nông choèn liệu có một chút vang?

Tích xưa kể tứ niên đầy Dũ Lý
Văn Vương tượng quẻ thấu huyền cơ
“Thập niên phả đắc hoàng châu ý”
Bồ tiên sinh còn đến tận bây giờ

“Tướng tại tâm sinh, tùy tâm vãng”
Bách, tùng đâu phải đất mà xanh
“Hữu xạ tự nhiên hương”, là thế
Luận nhân đâu tính bại hay thành

Thoắt một cái bóng câu ngang cửa
Gặp lại bạn xưa cả tiếng cười
Hãy căng toan và cứ bày tiệc sẵn
Đừng trách rằng sao hát “Hậu Đình Hoa”

Nhắm mắt lại để nhìn thấy rõ
Tám hướng bốn phương sau trước vô cùng
Tĩnh tâm lại để nghe thấy tỏ
Rung mỏng manh nào trong một thoáng thinh không

Năm tháng vẫn, buồn vui đã khác
Trời đất bao dung đến cả núi sông này
Xin cúi lạy trước mỗi điều cao rộng
Để thấy lòng từng cạn hẹp bấy nay

Có thể mười năm biệt xứ lưu đày
Mình được đủ gian truân và tủi nhục
Bạn tuổi sáu mươi có còn nước mắt
Để tủi mừng một hỏa biến – họa và thơ

ĐQT

Người cõi hạc xem đêm

Kính tặng thi sỹ Phùng Cung

Người bây giờ cõi hạc
Có còn ngồi xem đêm
Con ngựa già chúa Trịnh
Tung vó vào vô biên

Nước quất trà nát bã
Không đổi giọng Tân Cương
Áo tù trăng vá lụa
Che cốt cách cương cường

Một đi không ngoảnh lại
Dấn thân vào văn chương
Làm chữ như chuốt ngọc
Bạc tiền nhẹ hơi sương

Phận bèo neo bể cạn
Còn vương kiếp lênh đênh
Ngày đêm đều vó ngựa
Mặt đất sao gập ghềnh

Mơ xứ Đoài mây trắng
Chút thổ phần cuối thôn
Vila rồi ngục vắng
Chỉ thèm mùi rạ rơm

Trước khi vào cõi hạc
Mở trang đời xem đêm
Bởi nhẹ nhàng dâu bể
Nên nhẹ nhàng nhớ quên

ĐQT

Nét xưa

Mùa cũ chập chờn về
Những cơn mơ không thể nào định trước
Em cũng đã chia xa cánh rừng ký ức
Tuổi hồng khép lại rưng rưng

Anh gom trên lòng bàn tay những mảnh trăng khuya
Nét buồn hóa dịu dàng bởi quen rồi hao khuyết
Sông thời gian vẫn trôi mải miết
Mai em lại ngược về miền tưởng đã xưa xa

Xin em đừng quên rơm rạ một nếp nhà
Mực tím học trò, củ khoai vùi than ấm
Mưa bụi Giêng – Hai cúc vàng, đào thắm
Cả một kiếp người đâu dễ phải không em

Suốt những ngày thăm thẳm tối hơn đêm
Anh đã chắt chiu gom từng vầng trăng vỡ
Những mảnh trăng xoan mong làm em nhớ
Đất quê lành như nét em xưa

ĐQT