17.1.17

Nỗi nhớ về Tuyên

Tặng Trúc Cương

Tuyên có gì đâu mà ta nhớ
Má em hồng như trái bồ quân
Chiều phố vắng dốc nhà thờ ngợp nắng
Thị xã hiền lành như giấc ngủ trẻ thơ

Tuyên có gì đâu sao ta thương
Phiên chợ lẫn áo chàm, áo trắng
Vó ngựa mỏi, nắng chiều buông chậm
“Cặp tắc kè khô đáy hũ ngập ngừng”*

Mai bỏ Tuyên về với đô thành
Mai xa thật rồi, chén này xin cạn
Em đừng thề nguyền, ta dám đâu hứa hẹn
Nợ giang hồ gỡ mãi vẫn đa mang

Thì vẫn còn với Tuyên một đêm
Lời cổ nhân “đêm nằm – năm ở”
Chưa chia xa đã đầy nỗi nhớ
Tuyên có gì đâu, Tuyên thương mến ơi!

ĐQT

_____
* Trong bản in còn thiếu chú thích cho dấu * này
Có thể đây là môt câu thơ của nhà thơ Trúc Cương

Qua sông Hồng đỏ mắt nhớ Hưng Yên

Bởi vì anh cứ mê mải kinh kỳ
Nên quên cả đường về phố Hiến
Nguyệt Hồ còn vương câu thề hẹn
Mà người đi như một cánh chim trời

Em như thể ghé vào nên đâu dám chia vui
Bởi ám ảnh câu Kinh kỳ là thứ nhất
Dẫu trái nhãn lồng có thơm hương, ngọt mật
Đâu thể sánh bằng mỹ vị xứ phồn hoa

Anh nghĩ gì về đàn chim thiên di
Nghìn cách trở về đúng kỳ nhãn chín
Vườn đất quê mình vào mùa chim ríu rít
Giá như chúng mình hiểu được tiếng chim kêu

Chẳng như người đi biệt xứ luôn
Cánh sải rộng dài bay qua ngàn xứ sở
Hương nhãn vườn xưa còn cất riêng nỗi nhớ
Chả lẽ con người không sánh nổi chim muông

Thôi cũng đành ta nhớ, người quên
Bởi lẽ phồn hoa kinh kỳ là thứ nhất
Thế mà lúc chia xa anh lưu bút
“Chưa qua sông Hồng đỏ mắt nhớ Hưng Yên”

ĐQT

Người về phố cũ

Tôi về phố Hiến tìm em
Gặp vầng trăng cũ neo bên Nguyệt Hồ
Từ tôi xa xứ đến giờ
Chả đêm nào chả nằm mơ nẻo về

Mười năm thuốc lú, bùa mê
Mỗi mùa nhãn mỗi lạy về cố hương
Giàu thì cũng kiếp tha phương
Sang thì cũng đậu phố phường người ta
Xót thân sinh đất quê cha
Mà mai thác xuống làm ma xứ người

Tôi về phố Hiến tìm tôi
Bãi chiều dấu cũ đã bồi phù sa
Vườn xưa thắm một màu hoa
Hình như dành đợi người xa tìm về

Bàn chân dày dạn sơn khê
Bây giờ run rẩy trước hè cố nhân

ĐQT