17.1.17

Chiều Tam Điệp

Xe bò trở nước dừng chân dốc
Núi uốn vòng cung giữa đồng bằng
Không gian huyền thoại làm tôi nhớ
Như thực, như mơ Tam Điệp chăng.

Thương đỉnh Biện Sơn trơ sắc đá
Em gầy dáng núi cũng mờ xa
Quán cháo Đồng Giao ngày tao loạn
Cơ hàn tên đặt cũng xót xa.

Đâu bãi hội quân ngày xưa ấy
Thế nước suy vi buổi giặc vào
Phú Xuân vó ngựa dồn tin báo
Người dăng thành dựa núi đỡ binh đao.

Áo bào xạm bụi Vua xuống ngựa
Tâm tri âm kẻ sỹ Bắc Hà
Một thoáng sơ giao mà nhận biết
Bồi hồi cảm khái chuyện ngày xa.

Thương từng ngọn cỏ, từng khe suối
Đất cằn khô sỏi đá, núi đồi
Ước làm bóng mát che đồng bãi
Ước làm cơn mưa! Tam Điệp ơi.

ĐQT

Tiễn em sang cánh rừng phía Tây

Tưởng nhớ hương hồn em Hùng

Anh chẳng vô tình trước con sóng ấy đâu
Để chiều nay dòng sông không bình lặng
Vẫn con đường năm xưa anh ra trận
Từ chiếc cầu tre này – hôm nay em lại đi.

Sóng hát lời mẹ ru
Bóng thuyền trằn rang đỏ
Con thuyền đã qua bao mùa nắng gió
Giờ im đậu bên sông dáng một tượng đài.

Phố chài thân yêu – doi cát nổi quê mình
Em hãy nhớ khi bước vào trận đánh
Khẽ cúi xuống vụm lên ngọn sóng
Tay em hồng thoáng gợn phù sa.

Những cánh rừng năm xưa anh qua
Dấu võng mắc chắc chẳng còn rõ nữa
Rồi em sẽ biết cách thổi cơm treo, chụm lửa
Sẽ thuộc lòng bí mật rừng sâu.

Thương em nhiều, nói chẳng hết đâu
Nhớ mùa ấy thuyền xuôi ngang cửa Đáy
Nước lũ bất thần bẻ tay lái gẫy
Bình tĩnh mình em chèo chống thác ghềnh.

Sẽ còn qua bao nhiêu dòng sông
Nước mặn ngọt xanh luồng hay đỏ sóng
Anh chợt sững nhìn em, và lạ lắm
Cùng lúc một cánh buồm rẽ nước băng lên.

ĐQT

Du ca

Lãng đãng theo mây
Mơ về phố nhỏ
Nơi ấy Mẹ già
Mong ta bấy nay.

Mặt lầm cát bụi
Chếch choáng cơn say
Trong veo sông Đáy
Xanh đầy bờ cây.

Ai giầu con mắt
Ai khó đôi tay
Mai sau dù có
Xin rằng hôm nay.

Ta tờ sách cũ
Lưu hương tháng ngày
Em đừng tái bản
Nỗi buồn hay lây.

Một chút heo may
Đã đầy mộng mị
Thu mùa khôn khuây
Khói sương dâng đầy.

ĐQT