11.9.11

Lục bát Hải Phòng

Tôi còn cả một đêm nay
Hải Phòng cát bụi ăn mày là tôi
Sông không bên lở bên bồi
Dòng trôi sông lấp tình tôi một thời
Đêm suông ai gọi đò ơi
Lời da diết níu đò bơi lững lờ
Em buông sợi tóc sang bờ
Làm cây cầu nhỏ dẫn thơ tôi về

Tiếc thời lạc lối cung mê
Nửa đời nhìn lại tái tê bàng hoàng
Sông dài đày phận đò giang
Sao em rút ván cầu đang giữa dòng
Mang thuyền lật đắm giữa sông
Mang con bỏ chợ khổ không hỡi trời!
Xót xa lắm, Hải Phòng ơi
Phận em cay đắng, đời tôi lỡ làng.

Thu buông một tiếng như vàng
Màu hành khất vụt bạc loang mái đầu

ĐQT


18.7.11

Ý xưa


Sông Dinh mấy độ mai vàng nở
Xa cách nhau rồi, ai nhớ ta
“Thập tải luân giao cầu cổ kiến”
Người xưa đâu chỉ nói chuyện hoa

ĐQT

Thu Phục Sinh


Anh đợi mãi mùa thu chẳng đến
Chỉ mây bay thăm thẳm phía chân trời
Tang tóc tiễn đưa ngày chậm chạp
Những vàng lá lìa cành đâu phải gặp heo may

Anh gọi mãi mùa thu chẳng đến
Cánh chim vui đã quên nẻo về rừng
Mùa xơ xác bất ngờ lũ quét
Mắt người buồn chớp lệ rưng rưng

Anh tìm đến bởi mùa thu chẳng đến
Ngõ phố xưa đã nhòa nhạt ảnh hình
Mà hương cũ cứ ùa về nức nở
Áo nâu sòng tắt nghẹn giữa lời kinh

Anh ở lại nơi mùa thu chẳng đến
Ai đã đem chôn trong huyệt đất đen ngòm
Vẽ một lá ngô đồng trên giấy
Chợt kinh hoàng bắt gặp nét môi son

ĐQT