29.10.11

Cạn với vô thường

Đêm sao (Starry Night, 6/1889, Van Gogh)
Đừng tuyệt vọng, gió đổi chiều rồi đấy
Bão sắp tan, mặt đất sẽ yên bình
Từ cọng cỏ giữa khu vườn bầm dập
Ta đã nhìn thấy sự hồi sinh

Mặc cho gió cướp trụi trần trang sức
Kệ cho mưa thuê thỏa cuỗm ngọc ngà
Ta đầy đặn những điều không thể mất
Đủ rộng dài cho suốt tháng năm xa

Xin cạn với kiếp nạn này một chén
Đời buồn vui, họa phúc cũng vô thường
Tình đã nợ giang hồ từ trứng nước
Bước phong trần sao còn ngại gió sương

Đừng tuyệt vọng, ta ơi! Đừng tuyệt vọng
Bến Xuân xưa sông nước vẫn trong lành
Từ neo lại ta đâu còn bão tố
Em đi về đầy ắp tháng năm xanh

Xin cạn với tháng ngày dần vơi cạn
Xin đến trăm năm vẫn trọn vẹn đong đầy
Lòng thanh thản giữa dòng đời đen bạc
Bởi biết đủ đầy ngay buổi trắng hai tay

ĐQT

11.9.11

Lục bát Hải Phòng

Tôi còn cả một đêm nay
Hải Phòng cát bụi ăn mày là tôi
Sông không bên lở bên bồi
Dòng trôi sông lấp tình tôi một thời
Đêm suông ai gọi đò ơi
Lời da diết níu đò bơi lững lờ
Em buông sợi tóc sang bờ
Làm cây cầu nhỏ dẫn thơ tôi về

Tiếc thời lạc lối cung mê
Nửa đời nhìn lại tái tê bàng hoàng
Sông dài đày phận đò giang
Sao em rút ván cầu đang giữa dòng
Mang thuyền lật đắm giữa sông
Mang con bỏ chợ khổ không hỡi trời!
Xót xa lắm, Hải Phòng ơi
Phận em cay đắng, đời tôi lỡ làng.

Thu buông một tiếng như vàng
Màu hành khất vụt bạc loang mái đầu

ĐQT


18.7.11

Ý xưa


Sông Dinh mấy độ mai vàng nở
Xa cách nhau rồi, ai nhớ ta
“Thập tải luân giao cầu cổ kiến”
Người xưa đâu chỉ nói chuyện hoa

ĐQT

Thu Phục Sinh


Anh đợi mãi mùa thu chẳng đến
Chỉ mây bay thăm thẳm phía chân trời
Tang tóc tiễn đưa ngày chậm chạp
Những vàng lá lìa cành đâu phải gặp heo may

Anh gọi mãi mùa thu chẳng đến
Cánh chim vui đã quên nẻo về rừng
Mùa xơ xác bất ngờ lũ quét
Mắt người buồn chớp lệ rưng rưng

Anh tìm đến bởi mùa thu chẳng đến
Ngõ phố xưa đã nhòa nhạt ảnh hình
Mà hương cũ cứ ùa về nức nở
Áo nâu sòng tắt nghẹn giữa lời kinh

Anh ở lại nơi mùa thu chẳng đến
Ai đã đem chôn trong huyệt đất đen ngòm
Vẽ một lá ngô đồng trên giấy
Chợt kinh hoàng bắt gặp nét môi son

ĐQT

12.7.11

Mùa không lỗi hẹn


Lại một mùa hoa roi
Trắng xóa niềm tưởng tiếc
Ngày trôi không sắc màu
Nên nỗi chiều biền biệt

Ở phía vầng trăng lên
Biết sông Hồng mắt đỏ
Vỗ cồn cào sóng nhớ
Miền xa không chia mùa

Hoa rơi trắng như mưa
Dưới đầy trời trăng sáng
Đất đâu có thề nguyền
Vẫn mùa không lỗi hẹn

ĐQT

7.7.11

Xin bớt nắng mưa

Kính viếng hương hồn nhà thơ Trần Quốc Thực

Người lính ấy đi tìm đồng đội cũ
Tìm những cánh rừng Trường Sơn xanh xưa
“Khúc lặng lẽ” tạc đau từng “vết khắc”
Phía “miền chờ” xin bớt nắng mưa

ĐQT

6.7.11

Bình minh không lỗi hẹn

Ta không thể mà Thăng Long nghìn tuổi
Cũng như em – mây ngũ sắc cuối trời
Yêu chẳng được nên chồng, nên vợ
Mai vụm nước sông Hồng tạ tội với em thôi

Còn mãi mãi buổi người đi kẻ ở
Ngẫu nhiên đâu sáng ấy ngợp cúc vàng
Mưa thưa thớt sắc hoa ngời như lửa
Ta được đồng hành, chứ đâu phải chia phôi

Kiềm chế nhớ mong là việc làm rất khó
Một phút bên em hơn vạn nhịp thơ buồn
(Em có thể điều mà ta không thể)
Trách giận đâu nào, ai chẳng chút đam mê

Thì mây hỡi! cứ phù du về biển
Mai hóa thân còn nhớ ngược ngọn nguồn
Giọt nước nhỏ dấu cả trời thương mến
Ta có mừng, vì còn biết cô đơn

Dù mai mốt vẫn Giêng Hai đằng đẵng
Thì mai kia, Một Chạp vẫn còn
Nguyện “cứ đốt lò hương đến sáng”
Chẳng lẽ mặt trời lỗi hẹn phía bão giông?

ĐQT