17.1.17

Bát ngát những mùa trăng

Có thể đêm nay trời sẽ mưa
Có thể ngày mai trời lại nắng
Có thể một sớm kia ta về
Hà Nội rộng hơn –
Vắng thưa nhiều bè bạn
Chưa tàn thu –
Vẫn mùa mơ mộng
Ngõ cũ!
Lá rơi!
Chống chếnh quán chiều

Bàn chân từng qua trăm suối nghìn đèo
Chợt thấm mỏi giữa sân nhà lá rụng.
Như trò chơi tuổi thơ, như mùi hương hoa mộc
Em lãng đãng như thu, ta chuếnh choáng kiếm tìm

Em là thanh âm của tháng năm bình yên
Của Thăng Long hồn phách xưa –
Của ngoại ô chiều gió lạ
Em là hơi rượu đầu, là giấc ngủ Đông thơm hương rơm rạ
Là khúc du ca suốt cuộc lưu đày

Còn cả một đời tay trong lòng tay
Muộn phố, sâu đêm, phút giây và bất tận.
Có thể ngày mai trời sẽ nắng
Để ta về bát ngát những mùa trăng.

ĐQT

Từ em về nẻo xa xôi

Từ em về nẻo xa xôi
Sầu như thác đổ vô hồi tháng năm
Tóc gầy bạc trắng sợi trăng
Mắt buồn trở lại vĩnh hằng thủa xưa

Ngày hoang trống vắng gió lùa
Đêm tê tái lạnh nghe mưa trong lòng
Không gian bốn mặt bão giông
Thời gian cầu bắc qua sông một bờ

Từ em chín đợi mười chờ
Miếng cơm, giấc ngủ, câu thơ nửa chừng.
Năm chia Xuân – Hạ – Thu – Đông
Riêng sầu thương nhớ thì không chia mùa

ĐQT

Tự nhủ

Anh như loài hạc biển
Không quen tụ bầy đàn
Thường độc hành, độc bộ
Thích một mình lang thang

Tránh ồn ào náo nhiệt
Ngại phồn hoa rộn ràng
Xa hội hè, đình đám
Quen lưu đày gian nan

Anh như thành quách cũ
Bỏ hoang giữa đại ngàn
Chuyện trò cùng cây, đá
Ngu ngơ nhìn nhân gian

Anh chỉ là cổ tích
Giữa hiện đại phố phường
Anh chỉ là hương mộc
Giữa trăm nghìn sắc hương

ĐQT

Hoa sầu riêng

Bởi ai chôn cất tủi hờn
Bởi ai dấu những đau buồn đã qua
Cho nên nở một loài hoa
Mà người đời gọi tên là Sầu Riêng

ĐQT

Cho ngày về lại Đông Đô

Cạn với Đông này một hội ngộ Thăng Long
Nắng buổi định đô ngời màu men sứ cổ
Phù sa sông Hồng còn ủ nguyên sắc lửa
Bước ta về con sóng cũ chênh chao

Em dấu ngày xưa trong đêm sâu ngọt ngào
Phố cổ bình yên chiều người muộn ngủ
Hương ngọc lan dắt anh vào lối nhớ
Rất lâu rồi gặp lại tiếng rao đêm

Cuối đường Cổ Ngư còn sót một quầng đèn
Chùa Trấn Quốc tỏ mờ sương khói
Ngày xa Tây Hồ anh đã chưa kịp hỏi
Chẳng biết bây giờ ai chắn ngọn Đông phong

Dao khắc mạn thuyền nên hóa chuyện hư không
Giờ đò chật cả mười hai bến nước
Thăng Long kiêu sa, lụa là, châu ngọc
Mà anh về chỉ với trắng hai tay

Có ai người hoài niệm một màu mây
Hay chỉ riêng anh ước tưởng miền ngũ sắc
Cạn với Thăng Long sớm đông thơm nắng
Chợt nụ đào e ấp đã xuân sang

ĐQT

16.1.17

Một nửa mùa thu

Anh đã để nửa mùa thu ở lại
Với Thăng Long dang dở sắc cúc vàng
Không chia biệt, cũng không lời hò hẹn
Đi trả phong trần chút phút nợ đa đoan
*
Lần lữa mãi đến mười năm có lẻ
Gió tha hương chừng réo gọi người về
Đêm xứ Thái sương vẽ bùa áo mỏng
Bút vô hồn dừng lại một dòng quê
*
Ấm ảnh cũ ốp đồng lên mười ngón
Mỗi xòe ra mỗi hiện sắc cúc vàng
Buổi đoàn tụ xót xa người ly biệt
Câu thơ còn dư vị của chia tan
*
Dấu chữ nghĩa lẫn trong bồ ngô ngọng
Nhật tụng ê a, câu thật, câu đùa
Say hay tỉnh chỉ một mình thấu hiểu
Bởi đã ngọn nguồn mọi cung bậc nắng mưa
*
Em đừng giấu nửa mùa thu còn lại
Nửa thu xưa vẫn đợi phía Kinh Thành
Anh tin ở một thu vàng đằm thắm
Dẫu biết rằng thu cũng rất mong manh

ĐQT

Vô đề II

Theo vó ngựa phi định móng thành
Tượng hình mây nước đặt Thăng Long
Hồ xanh rùa nổi vua Hoàn Kiếm
Sẻ đồng ấm tổ tháp Hòa Phong

ĐQT