17.1.17

Ly mừng uống với Thăng Long

Lại một mùa xuân xa cách Thăng Long
Bình thản bước đời nên ta đành lỗi hẹn
Nhưng trăng nước vốn nợ duyên tiền kiếp
Nên chút đợi chờ chỉ đủ để lá hoa

Lại một mùa xuân Hà Nội vẫn cách xa
Chợt nhớ chuyện người anh hùng áo vải
Giữa cánh rừng cùng ba quân hạ trại
Hẹn ly mừng dành hội ngộ Thăng Long

Đừng vội vàng đi cho cạn mùa đông
Trong rét mướt dấu mười hai thương nhớ
Yêu dấu ơi! Xin em đừng nhen lửa
Đốt lòng nhau đoạn cuối cuộc lưu đày

Còn một chút đông trang trải với quãng này
Dẫu cay đắng đã nâng lên thì tận cạn
Kìa bạn cũ chừng như nhớ hẹn
Đã nghiêng bình rót đợi chén đoàn viên

ĐQT

Du ca thời gian

Ru từng sợi bạc thôi bay
Bão chìm gió nổi tháng ngày đã xa
Ru mệt nhoài những đi qua
Thầm mang ơn một tiếng gà cuối đêm
Ru cơn nắng quái ngang thềm
Nhớ thời phiêu bạt còn em gánh gồng

Ru lên đến ngọn nguồn sông
Mới hay trong, đục cũng dòng này thôi
Ru sang bên lở, bên bồi
Xót xa với những cảnh đời trái ngang
Ru tình bớt nỗi tham lam
Cơ chừng đỡ những đa đoan cõi người

Nương dâu bãi bể cả rồi
Nổi chìm còn lại một lời du ca

ĐQT

Nửa xuân

Mùa xuân chỉ một nửa thôi
Nửa mùa xuân nữa xa xôi cuối trời
Lìa cành như thể chia phôi
Hoa đào từng cánh rã rời dấu son
Mưa như nước mắt tủi hờn
Long lanh từng giọt mà hơn xé lòng
Cách đông còn mấy mùa đông
Câu thơ cùng với phiêu bồng lãng du
Cánh chim khuất nẻo sa mù
Tiền oan nghiệp chướng cầm tù hồng nhan

Gió nào cũng gió đa đoan
Nắng nào cũng nắng bẽ bàng tủi mây
Mưa nào tan tác ngàn cây
Sương nào rớt xuống vai gầy mong manh

Nụ xuân người bảo để dành
Ủ vào thương nhớ nở thành tương tư
Năm chờ lẻ một phong thư
Ngày trôi cách trở mấy bờ Ngân giang

Mùa đi một nửa lỡ làng
Anh chờ nhận nốt phũ phàng nửa kia

ĐQT

Mưa chiều

“Cái cò đi đón cơn mưa
Tối tăm mù mịt ai đưa cò về”
(Ca dao)

Khấn trời phương ấy đừng mưa
Hạt mau xin bớt, giọt thưa để dành
Người còn ở phía thác ghềnh
Năm thăm thẳm đợi, mùa mong manh chờ
Tay cầm vỏn vẹn câu thơ
Hồn thầm khắc khoải giấc mơ xum vầy
Đau như đinh đóng bàn tay
Dòng sông Mã chảy bên này Lam Sơn

Thương – chưa được dỗi, được hờn
Đã ngày biền biệt, đã đơn chiếc chiều
Yêu người có được bao nhiêu
Để làm người khổ thật nhiều vì ta
Giật mình… nhớ một câu ca
Ruột tằm đứt đoạn xót xa vì người.

ĐQT

Hương phố

Mai về với phố tìm xanh thẫm
Vệt rêu phong bên cửa Bắc thành
Thăng Long còn ủ bao huyền sử
Men nồng bút đá “Tả Thiên Thanh”

Xao xác sông Hồng mùa gió bấc
Giăng mắc gì mỗi nhịp Long Biên
Dạt trôi cạn tuổi rồi mới biết
Còn một Thăng Long, bến đợi thuyền

Ta như tùng bách bao năm tuổi
Vươn cành, xòe tán với trời xanh
Em làm đất giữ cho bền gốc
Thầm lặng, chắt chiu chút ngọt lành

Mai về với phố gom hương phố
Giọt nắng thầm reo giữa cốc chiều
Bạn cũ ai còn, ai khuất nẻo?
Phong trần có đủ để tin yêu.

ĐQT

Dấu xưa

Đò ngang vẫn đậu bến xưa
Người đi độ ấy chỉ vừa chớm xuân
Bước ai in cát tần ngần
Còn sâu mãi một vết dầm tim ai.

ĐQT

Cố nhân

Mượn cớ về thăm Bích Động
Để vào Gia Viễn - quê em
Thăng Long lụa là nêm chặt
Thương về áo gụ đồng chiêm

Nắng chiều vàng như trải mật
Đồng xanh núi đứng, núi ngồi
Ngẩn ngơ bao lòng du khách
Nhọc nhằn cây lúa – em tôi

Đâu hẹn trước mà em đợi
Tôi về cũng bất chợt thôi
Sương tím nhạt nhòa xóm núi
Sao chiều một chiếc lẻ loi

Nhấc đám rào tre rấp cổng
Chợt hương rạ mục bồi hồi
Tình quê sâu bền đến lạ
Tơ rung cũng thức một đời

Tôi ngồi bậc thềm đất ẩm
Chắc thôi chốc nữa em về
Thấm nhời “Thức khuya – dậy sớm”
Mười năm mờ tỏ trăng thề.

ĐQT