17.1.17

Trăng Đông

Rằm đúng ngày Đông chí
Đêm sương lạnh gió lùa
Có người trong song cửa
Ngóng vầng trăng cuối mùa

Tuổi đời như thác lũ
Mà ngày chầm chậm trôi
Chẳng soi gương cũng biết
Màu hào hoa phai rồi

Bao nhiêu là lửa Hạ
Dấu trong những mắt chiều
Bao tàn Thu trăng vỡ
Xói lở bờ tin yêu

Mãi mãi xin khờ dại
Khôn ngoan trả cho người
Thường “độc hành độc bộ”
Đời khuyết hao quen rồi

Đếm đong làm gì nhỉ?
Mùa đi, hay mùa ngồi
Hãy biết xem: đá mọc
Hãy biết chờ: hoa rơi

Rằm đúng ngày Đông chí
Sương muối giăng trắng trời
Người đi ngoài vạn lý
Trăng độc hành dõi soi

ĐQT

Chiều vô định

Giơ tay chạm nhẹ vào chiều
Mà mơ hồ thấy bao nhiêu luân hồi
Dùng dằng nắng chẳng muốn trôi
Yêu thương chữ “quái”* ngẫm lời càng thương

Đời đi trong bước vô thường
Mà trong vô ảnh đã dường thấy nhau
Gió xô sóng tóc chuyển màu
Ánh mắt người, chấp vạn câu hẹn thề

Đò tiền định ngọn sông Mê
Cắm sào đợi chúng ta về ngày xưa
Miền không nắng cũng không mưa
Miền đôi ta tự ngàn xưa – mỗi chiều

ĐQT
_____
*Yêu thương chữ “quái”...: (trong sách in còn sót phần chú thích).
Môt bạn thơ giải nghĩa: chữ "quái" có thể lấy từ câu tuc ngữ sau

"Gái thương chồng đang đông buổi chợ
Trai thương vợ, nắng quái chiều hôm."

Bối rối

Mình đi, năm lại năm
Xót phai mùa nhan sắc
Nhật thực đúng hôm rằm
Trăng khuyết vào đêm trắng

Chưa lập Đông đã lạnh
Hun hút phía chân trời
Lá thư thường đến chậm
Lo lắng làm sao vơi

Muốn khuyên người đừng đợi
Mà lòng dạ rối bời
Mười năm đâu phải ngắn
Thương hoa lỡ một thời

Từ độ mùa cúc ấy
Hiểu lòng Người – Người ơi!
Mình như bờ đang lở
Lấy chi thương bên bồi

Điếu thuốc đỏ trên môi
Nỗi buồn không nói được
Xin người đừng hẹn ước
Xin người đừng chờ tôi

ĐQT

Dòng sông ký ức

Tặng Lâm Huy Nhuận

Sông ấy một dòng thao thiết* chảy
Giêng – Hai đò ngược hội chùa Hương
Khói trầm tản gió men gợn sóng
Thắp lửa đôi bờ hoa gạo son

Lơ lửng mặt sông gọng gó bè
Mười năm cách biệt với dòng quê
Lở bồi, trong đục đâu chẳng bến
Rong ruổi phồn hoa chỉ nhớ về

Vỗ cả long bong trong giấc ngủ
Mái chèo khua sóng suốt miền thơ
Mải nhìn tóc ướt em vừa gội
Biêng biếc dòng Thu đã chuyển mùa

Ánh lửa đèn chài đêm muộn ngủ
Tỏ mờ xuôi ngược với dòng trôi
Em xuống thuyền hoa về xứ lạ
Bến nước từ nay vắng tiếng cười

Đò giang tứ tán rồi quần tụ
Chợ họp trên sông giữa nước trời
Phận người có lúc như bèo bọt
Có lúc gầm vang ngọn sóng reo

Xuống biển lên rừng thôi đủ cả
Kinh thành cũng mấy cuộc ngựa xe
Chỉ thèm sông ấy “Chiều Có Thật”
“Bến My Lăng” làm khách đợi đò

Đề thơ lá đỏ như tích cũ
Thả xuống dòng xanh tự ngọn nguồn
Lưu luyến khi về ngang xứ nhớ
Dừng thuyền gặp bến sẽ buông neo

ĐQT

_____
* thao thiết: nguyên từ dùng trong bản đánh máy và bản in thơ.
Nếu tra từ điển Hán Viêt (âm đoc) thì có thể theo nghĩa 1: hấp tấp, vội vàng

Bao giờ về hội Cổ Loa

Hội Cổ Loa em có kịp về không
Mưa bụi giêng hai ấm một vùng đất bãi
Anh cứ ngỡ rồng bay trong huyền thoại
Bỗng Cổ Loa thành lại gặp dáng Thăng Long

Chuyện kể mẹ Âu Cơ là tiên
Dẫn nửa đàn con lên rừng lập nghiệp
Tuổi năm mươi tin hay ngờ truyền thuyết
Để buổi lên rừng anh nhớ thuở hồng hoang

Quanh tượng Mị Nương thơm ngát trầm nhang
Em mải nghĩ gì sao chẳng quỳ dâng lễ
Chớp mắt thôi cũng ngàn dâu bể
Phia sông Hồng mây ngũ sắc đang lên

Em nghĩ gì về chuyện Rồng – Tiên
Chuyện người lên rừng, chuyện người xuống bể
Thần còn phải chia xa như thế
Nên cách trở chúng mình em chớ băn khoăn
Rồi chúng mình sẽ gặp lại Thăng Long
Đi hội Cổ Loa là được về quê ngoại
Anh đã thấy sau mưa phùn rắc bụi
Triệu nụ đào đang ấp ủ mùa xuân

ĐQT

Mai Châu độ ấy

Tặng Nguyễn Trần Thái

Độ ấy Mai Châu chưa lập thu
Tớ ở Kỳ Sơn ngược Chợ Bờ
Men rượu Bắc Hà còn chếnh choáng
Dọc đường “Tây Tiến” chỉ đọc thơ

Lửa hè thắp sót bông gạo cuối
Bản chiều chệnh choạng nắng chân thang
Vó ngựa loãng dần đêm Tạ Bú
Nửa đời mới gặp sắc hoa ban

Đâu chỉ mùa xuân mới hội Xòe
Bước rừng, rừng rực bỏng đam mê
Nếp xôi từ thuở thơm thơ cũ
Còn mộng mị ta đến bao giờ

Tắc kè đáy hũ ngừng chẵn lẻ
Củi thông em còn tưới rượu vào
Chưa đến mùa đông đừng đốt lửa
Lập thu, lạnh đấy Mai Châu ơi!

ĐQT

Ly mừng uống với Thăng Long

Lại một mùa xuân xa cách Thăng Long
Bình thản bước đời nên ta đành lỗi hẹn
Nhưng trăng nước vốn nợ duyên tiền kiếp
Nên chút đợi chờ chỉ đủ để lá hoa

Lại một mùa xuân Hà Nội vẫn cách xa
Chợt nhớ chuyện người anh hùng áo vải
Giữa cánh rừng cùng ba quân hạ trại
Hẹn ly mừng dành hội ngộ Thăng Long

Đừng vội vàng đi cho cạn mùa đông
Trong rét mướt dấu mười hai thương nhớ
Yêu dấu ơi! Xin em đừng nhen lửa
Đốt lòng nhau đoạn cuối cuộc lưu đày

Còn một chút đông trang trải với quãng này
Dẫu cay đắng đã nâng lên thì tận cạn
Kìa bạn cũ chừng như nhớ hẹn
Đã nghiêng bình rót đợi chén đoàn viên

ĐQT