17.1.17

Gửi nhớ về một vùng đất biển

Thôi chúng mình chia tay
Biển dội sóng ùa vào mắt nhớ
Tuổi hai mươi mất ngủ
Nôn nao quầng sáng cuối trời.
*
Một khoảng đời tôi có biển ơi
Da xạm nắng, chân chạm bờ cát phẳng
Nằm mí nước biển dềnh muối mặn
Mười sáu trăng treo cưỡi mảng giã giùng.
*
Tôi muốn nhoai lên đầu sóng
Muốn cùng em bủa lưới
Đóng chiếc mảng bằng cây vầu, cây gội.
Phạt mái chèo, nâng thân cột
Dựng cánh buồm đỏ thắm
Mưa nắng ngực trần hát với biển xanh.
*
Đảo xa cá lớn vẫy vùng
Dây lèo chắc ghìm trời bão gió
Tôi muốn cùng em thách mùa nắng nỏ
Ngắm bình minh, cười tiếng cười sóng vỡ
Đan lưới giã lưới te, róc vỏ sú mảng hà
Để mỗi chiều về em hát lại tôi nghe
Lời thủ thỉ thời thơ ngây biển dại.
*
Tôi muốn cùng em
Vể đảo hoang xa
Bạt rừng đốt cỏ
Dựng cột cất nhà
Trồng cây dưa đỏ
Gieo hạt
Gặt mùa
Phơi muối
Chằm tơ.
*
Một khoảng đời không nói được bằng thơ
Tôi xin nói bằng lời của sóng
Một vùng trời hoang sâu như rừng rậm
Vị mặn nào khát suốt thời trai.

ĐQT

Tiếng cồng vùng đá lửa

Núi Chư Pông chẻ gió
Đá nguyên sinh xanh thời tiền sử
Chọc trời những nhà rông
Sông Ba – mạch lửa…
*
Tây Nguyên!
Ngọn gió Phơn đầu tiên
Cơn mưa rừng đầu tiên
Đậm đà lời già bản
Những huyền thoại phủ đầy trầm tích
Tiếng chiêng – cồng
Sơ khai.
*
Tiếng cồng!
Cồng!
Cồng!
Vồng ngực người Tây Nguyên.
Tiếng cồng
Cồng!
Vồng ngọn núi.
Tiếng cồng trong bước đàn voi lầm lũi,
Bùng cơn bão chuyển chiều thung núi
Một bài ca không lời.
*
Mưa bạc đầu nghìn ngọn,
Lũ cuộn sạt rừng già,
Gió gầm như hổ dại,
Đêm bầm đen như lòng đất ộc lên.
Con suối chưa đặt tên,
Cánh rừng chưa một dấu chân người
Và loài cây chưa biết mưa biết nắng
Như sơ khai,
Sau tiếng chiêng cồng.
Tiếng cồng vút cao thân lao
Tiếng cồng vang xa gài căng cánh ná
Đỏ mặt trời mùa hạ
Túc chiêng cồng lễ hội đâm trâu.
*
Già làng Tây Nguyên bên ché rượu
Hơi men nhuốm đỏ chòm râu
Dàn lửa cháy rung tiếng cồng phần phật
Bộ đội về
Hội lửa mười buôn
Vũ điệu Khiên
Cánh võng, vạt rừng, cao nguyên
Gió.
Mưa.
Lũ.
Thác.
Ghềnh.
*
Cơm nấu bên đường kiềng đá chông chênh
Nghe tiếng suối đan tiếng tơ rưng nghẹn ứa
Em gái Ba Na môi tắt nụ cười
Váy áo bạc sờn, nhúm tro gianh đắng họng.
*
Các anh về giữa chiều gió lạ
Ba lô xạm khói đạn bom
Hành quân nghìn ngày đêm
Đốm sáng lân tinh lập lòe rừng cổ đại
Từ biển đông
Cồn cào gió
Để hôm nay
Lộng lẫy
Sao cờ.
*
Tháng ba
Cồng!
Cồng rung rừng già
Đất ép lại cho ta làm công sự
Và núi dựng cái vóc dáng ngàn xưa ấy
Mùa xuân!
Những đứa con trở về với rừng
Thành Đam San thuở trước
Khỏe như cây lim già và hiền như đất
Uống chung ché rượu cần nặng dòng máu an hem
*
Những đứa con từ cửa biển đi lên
Những đứa con từ địa cầu đi xuống
Như mùa mưa lũ cuộn
Dội vào nhau
Vồng lên tiếng sấm
Tiếng cồng.

ĐQT

Tự sự

Giống một trò chơi tôi ngồi vào bàn viết
Giống một tôn giáo linh thiêng tôi nguyện trước bàn thờ
Giống một tình yêu tôi dại khờ mê đắm
Tự nguyện lưu đày không ta oán kêu ca

Nắng hạ xế gió Thu về trước ngõ
Thời tiết đổi thay chậm hơn mốt áo quần
Tôi vẫn thế như một tờ giấy cũ
Chợt giật mình lại sắp một mùa xuân.

Lớp lớp đàn anh lần lượt về Văn Điển*
Tiên tổ, ông cha Văn Miếu** bụi đóng mờ
Những chạm khắc vào ba chiều vũ trụ
Kẻ hóa rồ nên cứ tưởng ngon ơ.

Tôi cứ sợ như chạm vào lửa bỏng
Bức cổ, tự xưa đâu cần nét chữ hờ
Xin kính cẩn mỗi lần cầm cây bút
Cầu được sự chân thành rồi hãy nói đến thơ.

ĐQT

_____
* Văn Điển: đia danh và là tên nghĩa trang của thành phố Hà Nội (nghĩa trang Văn Điển)
** Văn Miếu: tên gọi tắt của Văn Miếu Quốc Tử Giám (Hà Nội)

Ngày mai con qua cầu Thăng Long

Bữa cha uống rượu với những người thợ cầu
mừng chiếc trụ cầu đầu tiên cắm xuống lòng sông sâu
Buổi ấy cha vừa biết mẹ
Ờ mà con chưa có đâu

Những năm Tám mươi con ơi! Đất nước như cây cầu
đang bắc giữa mùa lũ xiết
Mai sau qua cầu có lần con sẽ hát
Khi mặt trời tươi rói phía bờ Nam

Những điều cha kể về cây cầu có thể con quên
Ngay cả khi con hát về cây cầu ấy
Chỉ một điều thôi suốt đời con hãy nhớ
Đứng trước dòng sông biết khao khát cây cầu

ĐQT

Ngày con sang nước Nga

Cho con gái Thi Uyên

Đi làm về chẳng nghe tiếng con reo
Đêm trằn trọc bởi chiếu giường trống trải
Bố nhớ quá, gương mặt con khi ngủ
Bàn tay quờ tìm tai bố lúc con mơ.

Sang nước Nga con có bạn mới chưa
Bạn bè con ở nhà nhắc con nhiều lắm đấy
Chỉ vắng mình con thôi sao bố buồn đến vậy
Sân trường đông vui, chiều ngơ ngác bố tìm.

Bữa cơm cô đơn, thơ bố đọc một mình
Nhớ con quá, bố khóc thầm Uyên ạ
Cách trở núi sông, đất nước người xa quá
Bố ước mình có cánh để bay sang

Nhìn luống rau con trồng trước hàng hiên
Làm bố nhớ những ngày con vun xới
Năm tháng xa xôi, ngày dài vời vợi
Bố khao khát đến ngày lại được bế hôn con

ĐQT

Chiều Tam Điệp

Xe bò trở nước dừng chân dốc
Núi uốn vòng cung giữa đồng bằng
Không gian huyền thoại làm tôi nhớ
Như thực, như mơ Tam Điệp chăng.

Thương đỉnh Biện Sơn trơ sắc đá
Em gầy dáng núi cũng mờ xa
Quán cháo Đồng Giao ngày tao loạn
Cơ hàn tên đặt cũng xót xa.

Đâu bãi hội quân ngày xưa ấy
Thế nước suy vi buổi giặc vào
Phú Xuân vó ngựa dồn tin báo
Người dăng thành dựa núi đỡ binh đao.

Áo bào xạm bụi Vua xuống ngựa
Tâm tri âm kẻ sỹ Bắc Hà
Một thoáng sơ giao mà nhận biết
Bồi hồi cảm khái chuyện ngày xa.

Thương từng ngọn cỏ, từng khe suối
Đất cằn khô sỏi đá, núi đồi
Ước làm bóng mát che đồng bãi
Ước làm cơn mưa! Tam Điệp ơi.

ĐQT

Tiễn em sang cánh rừng phía Tây

Tưởng nhớ hương hồn em Hùng

Anh chẳng vô tình trước con sóng ấy đâu
Để chiều nay dòng sông không bình lặng
Vẫn con đường năm xưa anh ra trận
Từ chiếc cầu tre này – hôm nay em lại đi.

Sóng hát lời mẹ ru
Bóng thuyền trằn rang đỏ
Con thuyền đã qua bao mùa nắng gió
Giờ im đậu bên sông dáng một tượng đài.

Phố chài thân yêu – doi cát nổi quê mình
Em hãy nhớ khi bước vào trận đánh
Khẽ cúi xuống vụm lên ngọn sóng
Tay em hồng thoáng gợn phù sa.

Những cánh rừng năm xưa anh qua
Dấu võng mắc chắc chẳng còn rõ nữa
Rồi em sẽ biết cách thổi cơm treo, chụm lửa
Sẽ thuộc lòng bí mật rừng sâu.

Thương em nhiều, nói chẳng hết đâu
Nhớ mùa ấy thuyền xuôi ngang cửa Đáy
Nước lũ bất thần bẻ tay lái gẫy
Bình tĩnh mình em chèo chống thác ghềnh.

Sẽ còn qua bao nhiêu dòng sông
Nước mặn ngọt xanh luồng hay đỏ sóng
Anh chợt sững nhìn em, và lạ lắm
Cùng lúc một cánh buồm rẽ nước băng lên.

ĐQT