9.5.12

Còn một vị trà

Hình minh họa: Biểu tượng
trà Thái của Trần Hải Hưng
Tôi đã đến tận cùng xứ Thái
Mỗi buồn vui cạn lẫn với vị trà
Đời khánh kiệt đến chẳng còn nước mắt
Nợ phong trần kiếp phận chửa buông tha

Qua hớp đắng mới hay trà lưu hậu
Vị ngọt bùi đâu phải ở bờ môi
Xuân hương sắc, hạ nồng, thu chao chát,
Một ấm trà đông nhấp cạn một đời

Đừng rót vội đêm dài còn lắm mộng
Chừng hơi sương chưa đủ lạnh quanh thềm
Chén sành nhỏ, hương thơ mùa lưu lạc
Mai xa rồi, chi chắt chút Thái Nguyên

Xa xứ Thái, còn nhớ chè xứ Thái
Đất bạc như vôi mà nuôi một vị đời
Đắng,
Rồi ngọt,
Rồi bùi,
Rồi day dứt.
Mai tận sông Hồng gửi lại nhớ nhung thôi.

ĐQT

Tin

Hương cũ còn vương sau thoáng mưa
Trăng lên cài khuyết khoảng song thưa
Vườn khuya chim khách reo lảnh lót
Chừng như mai sớm gặp người xưa

ĐQT

8.5.12

Bài ca mùa hạ

Bởi còn mùa hạ nên ta đợi
Em thắp lửa trong mỗi mắt chiều
Chờ nhau đằng đẵng mười trăng nước
Lỡ làng gió thổi trắng lời yêu

Bởi còn mùa hạ nên ta hát
Một khúc phiêu ca với nắng vàng
Xin đừng chép vội dòng lưu bút
Giọt mực này dành để lúc sang trang

Bởi còn mùa hạ nên ta nhớ
Bạn cũ chừng hao đã mấy người
Trượng phu thà chết không nhỏ lệ
Đối diện trời xanh cả tiếng cười

Em ơi! còn hạ đấy
Nắng như là say nhau
Mùa như là muốn nói
Về những điều dài lâu

Hãy đợi anh dắt sang mùa hạ
Thăm lại miền quê tuổi cốm, hồng
Dụi mắt tưởng chừng trong hương gió
Còn cả một trời mây trổ bông

ĐQT

Hương xưa

Phố cũ đường xưa mưa ướt đêm
Nhện sa, chim khách, lại hoa đèn
Chín đủ đợi chờ mười thương nhớ
Vườn nhà còn thức một mùi hương

ĐQT

7.5.12

Bóng tùng Yên Tử

Mai ngày lên Yên Tử nghe em
Hãy thắp hương trước hàng tùng nghìn tuổi
Chuyện Thiền Tông Trúc Lâm em khoan hãy hỏi
Chỉ ngẫm về cây thôi!
Về những cây tùng

Một ngàn năm trên đá sỏi khô cằn
Đến kim loại cũng biến thành cát bụi
Một ngàn năm sao dời, vật đổi
Đến thần linh, di ảnh cũng phai hình

Vươn lên trời xanh – để xanh
Đứng trên đá cứng – để cứng
Reo ca trong hoang vắng
Trò chuyện cùng trăng sao

Anh không dám nói về Trúc Lâm Thiền Tông
Yên Tử bình sinh đời mình không tới được
Một kiếp nạn nhỏ nhoi vượt còn khó nhọc
Tâm đức hèn đừng luận việc Thánh Nhân

Nhưng tuần hoàn vũ trụ vẫn mùa xuân
Dẫu cỏ, dẫu hoa lượng trời ban rộng đủ
Em thấy đấy những lụi tàn héo rữa
Nhân quả nào dung dưỡng để hồi sinh

Phúc đức tiêu hoang, hạn họa để dành
Mục ruỗng đã hoại vào căn cốt
Lẽ vay – gửi, lẽ cho, lẽ được.
Để biết hôm nay còn tới cõi vô cùng

Kìa! Em ơi ẩn giữa bóng tùng
Hiền nhân đấy!
Trúc Lâm Thiền Tông đấy
Bệ ngọc, ngai vàng mấy ai hay bùa ngải
Đường tùng xanh độc bộ mấy ai từng

ĐQT

29.10.11

Cạn với vô thường

Đêm sao (Starry Night, 6/1889, Van Gogh)
Đừng tuyệt vọng, gió đổi chiều rồi đấy
Bão sắp tan, mặt đất sẽ yên bình
Từ cọng cỏ giữa khu vườn bầm dập
Ta đã nhìn thấy sự hồi sinh

Mặc cho gió cướp trụi trần trang sức
Kệ cho mưa thuê thỏa cuỗm ngọc ngà
Ta đầy đặn những điều không thể mất
Đủ rộng dài cho suốt tháng năm xa

Xin cạn với kiếp nạn này một chén
Đời buồn vui, họa phúc cũng vô thường
Tình đã nợ giang hồ từ trứng nước
Bước phong trần sao còn ngại gió sương

Đừng tuyệt vọng, ta ơi! Đừng tuyệt vọng
Bến Xuân xưa sông nước vẫn trong lành
Từ neo lại ta đâu còn bão tố
Em đi về đầy ắp tháng năm xanh

Xin cạn với tháng ngày dần vơi cạn
Xin đến trăm năm vẫn trọn vẹn đong đầy
Lòng thanh thản giữa dòng đời đen bạc
Bởi biết đủ đầy ngay buổi trắng hai tay

ĐQT

11.9.11

Lục bát Hải Phòng

Tôi còn cả một đêm nay
Hải Phòng cát bụi ăn mày là tôi
Sông không bên lở bên bồi
Dòng trôi sông lấp tình tôi một thời
Đêm suông ai gọi đò ơi
Lời da diết níu đò bơi lững lờ
Em buông sợi tóc sang bờ
Làm cây cầu nhỏ dẫn thơ tôi về

Tiếc thời lạc lối cung mê
Nửa đời nhìn lại tái tê bàng hoàng
Sông dài đày phận đò giang
Sao em rút ván cầu đang giữa dòng
Mang thuyền lật đắm giữa sông
Mang con bỏ chợ khổ không hỡi trời!
Xót xa lắm, Hải Phòng ơi
Phận em cay đắng, đời tôi lỡ làng.

Thu buông một tiếng như vàng
Màu hành khất vụt bạc loang mái đầu

ĐQT